Chương 13
tình này mang lại giờ đã trở thành tác dụng ngược sau khi chia tay.
Hình ảnh thương hiệu cũng bị ảnh hưởng, fan còn chế giễu rằng dòng "Phi Vũ" nên đổi tên thành "Mỗi người một ngả".
Chính vì vậy, sự kiện lớn tại Thượng Hải lần này vô cùng quan trọng đối với Nhuy Bạc, không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Tina và các lãnh đạo khác đã thảo luận riêng và kết luận cân nhắc giữa hai điều xấu, việc không mời Chu Tễ Trì là lựa chọn ít rủi ro hơn.
Trần Vi Kỳ sững lại, bước chân bất giác dừng lại.
Cô không nói gì, cũng không rõ đang nghĩ gì, dáng người mảnh mai như một chiếc kim đồng hồ ngừng chuyển động.
Sự im lặng kéo dài khiến Tina cảm thấy nghẹt thở.
Cô ta lén nhìn sắc mặt của Trần Vi Kỳ nhưng không đoán được điều gì.
Cô chủ của cô ta lạnh lùng đến mức không giống một người vừa trải qua mối tình sâu đậm.
Có lẽ như báo lá cải nói, là Chu Tễ Trì bị đá, còn cô chủ thì đã chán chường.
"Giám đốc Trần, việc này vẫn cần sự chỉ đạo của cô." Giọng điệu của Trần Vi Kỳ rất bình thản, như đang giải quyết công việc "Tất cả đại sứ đều phải mời.
Đây là trách nhiệm của cô.
Việc gì phải hỏi tôi?" Tina nhận được câu trả lời, xấu hổ cúi đầu, nhưng trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.
Vấn đề đã gây tranh cãi mấy ngày nay, giờ có lời của Trần Vi Kỳ, cô ta biết rõ mình phải làm gì tiếp theo.
"Xin lỗi, thưa giám đốc.
Lần sau tôi sẽ không thế nữa." Trần Vi Kỳ nhanh chóng bước vào thang máy.
Khi chỉ còn một mình, cô tựa vai vào vách thang máy, cố gắng hít thở thật sâụ Đầu óc cô rối bời hơn bao giờ hết.
Ánh mắt vô tình bắt gặp hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.
Đó vẫn là khuôn mặt trang điểm tinh xảo, nhưng chiếc mặt nạ ấy không còn chắc chắn.
Chỉ cần một chút lỏng lẻo, sự yếu đuối và tàn tạ sẽ lộ ra từ những kẽ nứt.
Trần Vi Kỳ không thích bản thân mình như thế này.
Cô vốn rất kiêu ngạo, từ nhỏ đã coi sự yếu đuối và thất bại là một nỗi nhục nhã.
Nhưng cô không biết rằng, người quá kiêu ngạo thường dễ bị vỡ.
Khi trở lại văn phòng, Trần Vi Kỳ thay một chiếc váy dài phù hợp với bữa tối, đổi túi xách đi làm cỡ lớn sang một chiếc túi nhỏ đeo chéo tinh tế.
Nhìn đồng hồ, đã 5 giờ 40, nếu không xuất phát ngay thì sẽ trễ.
Lúc này, chú chó Greyhound đang nằm trên thảm chơi đùa với gấu bông liền chạy lại gần, kêu ư ử bên chân cô.
Trần Vy Kỳ vừa tô lại son vừa nói "Bảo Bảo à, không thể dẫn con đi được.
Con cứ chơi ở văn phòng đi, khi mẹ xong việc thì mẹ sẽ quay lại đón con, không lâu đâụ" Chú chó con lo lắng chạy vòng quanh cô, rồi cắn dây dắt mang đến, thả xuống trước mặt cô.
Trần Vi Kỳ "..." Một người một chó, nhìn nhau vài giây.
Cuối cùng, cô bất lực đeo dây dắt cho nó, đổi sang một chiếc túi Birkin cỡ lớn hơn để làm túi đựng chó, nhét nó vào trong.
Cái đầu nhỏ của chú chó ló ra khỏi túi, đôi mắt tròn xoe ngoan ngoãn chớp chớp.
Chiếc Aston Martin lao đi trong cơn mưa bão.
Trên đường, Trần Vi Kỳ liên tục nhắc nhở chú chó nhỏ bị cô làm hư "Lát nữa không được tùy tiện liếm người khác, không được vẫy đuôi với ai ngoài mẹ, càng không được nhảy vào lòng người khác xin ăn.
Và cuối cùng..." "Không được hung