Chương 15
"Vâng?
" "......
Trăn Trăn tâm tư đơn thuần, từ nhỏ đã được người trong nhà bảo hộ rất tốt, tính tình có chút nuông chiều, đôi khi ngữ khí có chút nặng lời, nhưng bản tính của con bé không xấụ Hơn nữa, nếu con bé thực sự ghét một người, nó sẽ không nói chuyện với người đó đâụ " Trần Hoài Tự bình tĩnh nói "Cháu đã biết, cám ơn dì Thôi" Đóng cửa lại, anh quay đầu nhìn cô, Ngôn Trăn vừa định phát tác, liền thấy trên môi anh đang chậm rãi chảy máu, khiến người ta khó có thể bỏ qua.
Trần Hoài Tự nhận thấy ánh mắt của cô dừng lại trên môi mình, đưa tay lau chỗ đau đớn một chút, đầu ngón tay dính màu đỏ của máụ "Đáng đời." Cô có chút chột dạ cắn môi "Ai bảo anh đột nhiên đến hôn tôi.
" Vẻ mặt anh bình tĩnh "Không phải em đến trêu chọc tôi trước à?
" Ngôn Trăn tự biết đuối lý, nhưng ngoài miệng không chịu nhận thua "Điều đó cũng không có nghĩa là anh có thể động tay động chân với tôi.
" Chỉ cho phép châu quan phóng hỏa, không cho dân chúng thắp đèn , đích thật là diễn xuất trước sau như một của Ngôn Trăn đại tiểu thư.
Đầu ngón tay Trần Hoài Tự dính vết máu, lơ đãng nói "Tôi còn dám làm chuyện quá đáng hơn, em có muốn thử xem không?
" Ngoài cửa sổ mưa to như trút nước, thỉnh thoảng còn kèm theo tiếng sấm, bầu trời đêm bị xé rách một góc.
Ngôn Trăn bị đôi mắt đen kia nặng nề nhìn chăm chú, trong lúc hoảng hốt cảm thấy mình giống như con mồi bị nhìn chằm chằm.
Cô theo bản năng lui về phía sau một bước, sống lưng chạm vào cánh cửa cứng rắn, giống như bắt được cây gỗ cứu mạng trôi trên dòng sông chảy xiết, cô lập tức xoay người, mở cửa chạy ra ngoài, chỉ để lại cho anh một câu không có trọng lượng gì "Anh dám " Cửa phòng theo động tác kịch liệt của cô đàn hồi trở lại, ở trước mặt anh "răng rắc" một tiếng khép lại.
Trần Hoài Tự đưa tay sờ sờ môi, không tiếng động cười một chút.
Ngôn Trăn chạy trốn về phòng, nằm trên giường hồi lâu, tim vẫn kịch liệt đập thình thịch.
Trong đầu cô đều là nụ hôn vừa rồi, lăn qua lộn lại thế nào cũng không ngủ được, nhắm mắt lại chính là gương mặt gần trong gang tấc của Trần Hoài Tự, trên môi lưỡi phảng phất còn lưu lại lực cắn của anh, đến bây giờ hình như vẫn còn tê dại.
"Phiền muốn chết " Cô buồn bực vùi vào gối đầu "Tôi không ngủ được, đều do anh, Trần Hoài Tự " Chú thích Chỉ cho phép châu quan phóng hoả, không cho dân chúng đốt đèn Lục Du 陆游, văn học gia đời Tống, trong Lão Học Am bút kí 老学庵笔记, quyển 5 có thuật lại một câu chuyện liên quan đến "đăng tiết" 灯节 tết đèn .
Đời Tống, có vị quan một châu nọ tên là Điền Đăng 田登, do bởi tên của ông hài âm với chữ "đăng" 灯 đèn , để tị huý, ông không cho phép những người bên cạnh khi nói chuyện nói đến bất kì chữ nào hài âm với chữ "đăng" 登.
Nếu ai phạm phải kị huý, nhẹ thì bị đánh bằng trượng, nặng thì bị xử hình phạt.
Những người không thận trọng phạm phải cấm kị nhiều vô số.
Để tị huý, bách tính trong cả châu đành gọi "đăng" 灯 đèn thành "hoả" 火 lửa , "điểm đăng" 点灯 thắp đèn nói thành "điểm hoả" 点火 đốt lửa .
Năm nọ, tết Nguyên Tiêu 元宵 sắp đến.
Phủ quan thắp đèn, dân gian đi xem đèn, thưởng đèn đã trở thành một tập tục