Chương 7
Tiếng sấm rền vang, mưa xối xả trút xuống, quất mạnh vào những cành cây trụi lá, trông như những đốt xương sống sắp gãy vụn, vừa kiên cường lại vừa yếu ớt.
Gương mặt Bùi Tự ẩn trong bóng tối, ánh đèn lúc sáng lúc tối quét qua khuôn mặt gầy gò. Tay cậu kẹp một điếu thuốc, khói thuốc bay lên cao chẳng biết đi về đâu, tay kia đang mân mê chiếc lắc tay.
Hứa Diễn đi tới vỗ vai cậu: "Người ta đã quên chuyện xưa rồi, mày cũng cứ coi như chơi đùa thôi..."
Cậu rít mạnh một hơi thuốc, khói nóng thiêu đốt tâm can.
Cơn mưa đầu thu ập đến mãnh liệt và chẳng hề báo trước.
Cơn mưa này, cậu đã từng gặp.
Hồi cấp hai, bố mẹ ly hôn, thời kỳ nổi loạn ập đến, cậu gần như ngày nào cũng lêu lổng trong đám người tạp nham, cả người toàn mùi thuốc lá rượu bia và những vết bầm tím, khi đó mới thực sự là một tên côn đồ sống chết mặc bay.
Năm lớp 8, bố ngất xỉu ngay tại nơi làm việc. Khi cậu chạy đến bệnh viện thì vừa đánh nhau xong, đầu đầy máu, lúc đó mới phát hiện người cha vốn hừng hực khí thế của mình không biết từ bao giờ đã tàn tạ đến mức đó. Ông đã sớm được chẩn đoán ung thư não, chỉ là vẫn luôn giấu giếm.
Khi đó nhà cậu cũng coi như có tiền, sau này vì chữa bệnh mà bán nhà, mới phải chuyển đến con hẻm nhỏ đó.
Bùi Tự cảm thấy mình chưa hề nỗ lực để thay đổi mọi thứ, nhưng cái nhà này quả thực chỉ còn mình cậu chống đỡ. Nền tảng học tập của cậu vốn tốt, trừ những ngày chăm sóc bố, thời gian còn lại mắt cậu gần như dán vào sách vở. Cậu không quá rõ con đường tương lai của mình, chỉ cảm thấy thành tích tốt thì bố sẽ vui. Nếu người thân duy nhất bên cạnh cũng mất đi, cậu biết đi về đâu đây?
Mùa thu năm đó, đúng vào lúc mưa to gió lớn, bố cậu bị sốc phản vệ ngất đi. Hôm đó mưa to gió giật, một chiếc ô không che nổi hai người. Cậu ướt sũng toàn thân, trên đường ít taxi, xe cá nhân thì không chịu dừng. Bùi Tự gần như tuyệt vọng.
Chính vào khoảnh khắc đó, một chiếc ô tô con mở cửa sổ lao vút qua trước mắt. Cậu chưa kịp giơ tay vẫy, chỉ trong một giây, ánh mắt chạm phải thiếu nữ ngồi trong xe.
Chiếc xe đã chạy xa vài mét bỗng dừng lại rồi lùi về.
Cô gái mở cửa: "Bị ngất rồi sao? Mau lên xe, tớ cũng đến bệnh viện."
Bùi Tự không có thời gian suy nghĩ, trước khi bố được cứu sống, cậu không dám thả lỏng.
Cô gái nhoài người lên ghế trước: "Còn đợi đèn đỏ gì nữa! Vượt qua luôn đi, con sẽ giải thích với bố..."
Trên đường vượt liên tiếp ba cái đèn đỏ, cô lại gọi điện thoại không biết nói gì đó. Bùi Tự hoàn toàn không nghe lọt, chỉ biết khi đến bệnh viện, đã có bác sĩ đợi sẵn vội vàng đưa người vào phòng cấp cứu.
Bác sĩ bảo cậu, may mà đưa đến kịp thời.
Lúc đó cậu mới hoàn hồn định đi tìm cô gái kia, tiếc là không thấy người đâu nữa.
Sau đó cậu cứ ngồi mãi bên ngoài phòng bệnh, nghe tiếng tít tít của máy móc, cơ thể bắt đầu lạnh toát và run rẩy. Cậu cúi gằm đầu, dưới chân đọng một vũng nước, trông hệt như một con chó hoang.
"Cậu không lạnh à?"
Bùi Tự cứng ngắc ngẩng đầu lên. Cô gái đứng ngược sáng, cởi áo khoác đưa cho cậu: "Không sao rồi chứ?"
Cậu mới nhếch môi khó khăn: "Cảm ơn cậu, thật sự... cảm ơn."
"Người không sao là tốt rồi, cậu mau mặc vào đi, hôm nay lạnh lắm."
Cô ngồi xuống đối diện Bùi Tự, chân duỗi dài. Bùi Tự nhận ra đồng phục của cô, là học sinh trường quốc tế, trên cổ tay áo còn viết tên xiêu xiêu vẹo vẹo: Kỳ Chiêu.
Kỳ Chiêu lúc đó cũng chán muốn chết, bèn ngồi ngoài phòng bệnh cùng cậu.
Bùi Tự nhìn cô vài lần. Thật ra cậu không muốn nói chuyện lắm, nhưng người ta đã ngồi cùng, cũng nên quan tâm một chút.
Cậu hỏi: "Người nhà cậu cũng bị bệnh à?"
Kỳ Chiêu lắc đầu: "Không phải, gần nhà tớ có một nhà bị trộm đột nhập, bố tớ lo tớ ở nhà một mình không an toàn nên bắt tớ đến bệnh viện. Có điều, lần nào đến bệnh viện tớ cũng không ngủ được."
"Bố cậu là bác sĩ?"
"Ừ, bận tối mặt tối mũi."
Rất lâu rất lâu sau, mưa tạnh Kỳ Chiêu mới rời đi. Bùi Tự mới nhớ ra quên chưa trả áo khoác cho cô, trên áo vương lại mùi hoa dành dành nhàn nhạt.
Sau này cậu hỏi bác sĩ, mới biết đó là con gái viện trưởng.
Cậu rất biết ơn cô. Tuy rằng bố cậu được định sẵn sẽ phải bước đến cái chết, nhưng cô đã giúp ông ấy ở lại bên cậu thêm một chặng đường.
Ít nhất năm đó, ông ấy đã rất vui vẻ.
Lên cấp ba, cậu được giáo viên chủ nhiệm đề cử vào hội học sinh, rồi lại kỳ diệu trở thành hội trưởng. Có một lần xem danh sách, cậu nhìn thấy cái tên quen thuộc, nhưng chưa từng thấy người đến, cậu liền chạy đến lớp cô, và gặp được cô.
Đồng phục học sinh mặc trên người cô rất đẹp. Cô đã cắt tóc ngắn hơn. Khi lướt qua nhau, cô chẳng hề liếc nhìn cậu lấy một cái.
Cô không nhớ cậu nữa.
Rất nhiều lúc ở trường, cậu phải kiềm chế bản thân để không nhớ, không gặp, bởi vì tận sâu đáy lòng cậu đã dành cho cô những ý nghĩ đen tối. Cậu chưa bao giờ là người tốt, càng không phải người đứng đắn gì, nhưng ít nhất vẫn còn lý trí.
Ngày kết thúc năm lớp 10, cậu vẫn còn mặc đồng phục thì bị Hứa Diễn kéo đến quán bar. Không chịu nổi những ánh mắt mờ ám xung quanh, cậu chỉ uống một ly rồi định đi: "Lần sau đợi tao thay bộ đồ khác rồi hãy đến."
Cậu cởi áo khoác đồng phục cầm trên tay, Hứa Diễn định ngăn cậu lại, miệng lải nhải ồn ào không chịu nổi. Duy chỉ có một câu nói như xua tan mọi huyên náo lọt vào màng nhĩ cậu.
"Bạn học, thẻ học sinh của cậu bị rơi này."
Mềm mại, nhẹ như gió, cậu dễ dàng nhận ra đó là giọng của ai, là giọng nói cậu đã ghi nhớ rất lâu.
Kỳ Chiêu mặc chiếc quần short siêu ngắn lộ ra đôi chân thon dài đều đặn, bên trên mặc chiếc áo bó sát màu xám trắng tôn lên vóc dáng yêu kiều, để lộ xương quai xanh trắng ngần. Gương mặt ngây thơ hoàn toàn không phù hợp với nơi này.
Hứa Diễn chép miệng: "Đệt, vừa ngây thơ vừa nóng bỏng, đợi tao xin cái Wechat."
Bị Bùi Tự túm cổ áo lôi lại.
"Cô ấy chính là cô gái tao từng kể..."
"Vãi."
Hôm đó sau khi về, Bùi Tự khó nhịn mà mơ thấy một giấc mộng xuân. Trong mơ hai người quấn quít, ân ái khắp mọi nơi trong phòng, miệng cô không ngừng gọi tên cậu, khóe mắt đẫm lệ, cào cấu vai cậu đến chảy máu.
Tỉnh mộng, cậu phát hiện mình vô sỉ đến đáng sợ. Gặp được người mình hằng mong nhớ, vậy mà chỉ muốn làm tình với cô.
Áo khoác đã bay hết mùi hương, cậu bèn mua tất cả sữa tắm, nước giặt có hương hoa dành dành, ngâm mình trong cái không gian dễ chịu đó, lúc tự sướng trong đầu toàn là khuôn mặt kia.
Sau này, nếu cô đã tự mình dâng đến cửa, Bùi Tự chưa bao giờ là quân tử, lý trí bị dập tắt, cậu không còn cố gắng kìm chế dục vọng của mình nữa. Cậu không thể nào giữ mình trước Kỳ Chiêu được.
Vậy thì hãy cùng nhau sa vào vực thẳm.
================================================================================