Chương 5
Tiết thể dục hôm sau, Kỳ Chiêu lười vận động nên viện cớ rời khỏi sân tập, đi về phía nhà thi đấu của trường.
Nơi này cách xa khu giảng đường, bình thường vắng vẻ ít người qua lại. Cô vốn chỉ định tìm một nơi yên tĩnh tránh xa ồn ào, ngờ đâu lại thấy phía xa có người đang nhả khói thuốc. Không cố ý nhìn trộm, nhưng nhìn kỹ lại thì người đó chính là Bùi Tự.
Bùi Tự cũng nhìn thấy cô, bèn kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, không hút nữa. Kỳ Chiêu bước về phía cậu: "Cậu trốn học à?"
Vết thương nơi khóe miệng bị cô cắn hôm qua đã đóng vảy. Vết thương rõ rành rành thế kia không biết bạn cùng lớp cậu có nhìn thấy không. Nghĩ đến đây, trong lòng cô dấy lên một niềm vui sướng khó tả, chẳng thể gọi tên.
"Không phải." Cậu lắc đầu: "Lớp tôi thi, thi xong tôi ra sớm."
Cô nhìn điếu thuốc trên tay cậu sắp cháy hết, Bùi Tự dụi tắt thuốc, mắt nhìn chằm chằm Kỳ Chiêu. Cô gái có làn da trắng sứ, dưới hàng mi dài là đôi mắt trong veo sáng ngời, tựa như đóa hoa dành dành rung rinh trong gió nhẹ.
Bất ngờ cậu kéo mạnh người vào lòng, cúi đầu hôn xuống. Đầu lưỡi đẩy vào, vị thuốc lá lan tỏa trong khoang miệng, cậu cuốn lấy lưỡi cô mút mát, xoay đầu nghiền ngẫm đôi môi cô. Ngón tay còn vương mùi khói thuốc luồn vào mái tóc mềm mại, tay kia đặt lên eo cô, chậm rãi trượt lên trên, cách lớp áo xoa nắn bầu ngực.
Hơi thở Kỳ Chiêu dồn dập, cảm giác như sắp ngạt thở, mũi chân kiễng lên. Bùi Tự nhấc bổng cô lên để cô giẫm lên giày mình. Cô căng thẳng, dùng sức cắn nhẹ vào lưỡi cậu, cậu liền hôn càng sâu hơn.
Hôn nhau một lúc lâu mới tách ra, cả hai đều thở hổn hển, sợi chỉ bạc nơi khóe miệng vẫn còn dính liền.
Bùi Tự giơ tay lau đi cho cô: "Bảo bối, khi nào thì muốn ngủ với tôi?"
"Cậu không biết chọn chỗ à." Kỳ Chiêu nhìn quanh, may mà không có ai, chỗ này cũng không có camera.
Cô muốn né tránh, nhưng ngón tay Bùi Tự siết chặt lấy ngực cô: "Tối nay đến nhà tôi."
Bùi Tự chỉnh lại đồng phục cho cô, lại hôn nhẹ lên môi cô một cái, định nắm tay cô nhưng Kỳ Chiêu không chịu. Nghe tiếng chuông tan học, cô bỏ chạy nhanh như chớp.
Kỳ Chiêu không vì lời nói của Bùi Tự mà tâm hồn treo ngược cành cây. Cô nhớ lại hôm đó cậu đã giày vò ngực mình thế nào, hôm nay cô cũng không thèm về nhà với cậu, tan học là chạy luôn, cho cậu ta đợi dài cổ đi.
Lúc lao ra khỏi cổng trường, suýt chút nữa thì cô đâm sầm vào người ta. Cô nghiêng người định đi thì người đó lại dùng thân mình chắn đường, rõ ràng là cố tình chặn cô lại.
"Tề Nghị, tránh ra."
Người đối diện đút tay túi quần, lưỡi đá đá vào má: "Hôm qua cậu đi ăn với Mao Lực?"
"Ừ." Cô quay người định đi về phía cầu thang bên kia.
Cánh tay bị ai đó kéo giật lại, Tề Nghị hỏi: "Hai người yêu nhau rồi?"
Cô đảo mắt: "Không có."
Sắc mặt Kỳ Chiêu hôm nay không tốt, không giống dáng vẻ thường ngày. Tề Nghị nào đã thấy cô tức giận bao giờ, vội vàng xin lỗi: "Tớ chỉ là... chỉ là hơi ghen thôi mà. Chiêu Chiêu khi nào cậu rảnh bọn mình cũng cùng đi ăn cơm nhé."
Chưa đợi cô nói gì, Bùi Tự đã xông tới gạt phăng tay Tề Nghị ra, kéo cô đi thẳng.
"Bùi Tự, cậu muốn chết hả."
Bùi Tự chẳng thèm để ý Tề Nghị, Kỳ Chiêu lại cố tình nắm lấy tay cậu: "Đi thôi."
Tề Nghị lúc này ngớ người ra: "Ơ... Chiêu Chiêu, cậu..."
Hai bóng lưng đi xa dần, cậu ta tức tối đá mạnh vào cái bàn người ta để ở cửa.
Kỳ Chiêu đã buông tay Bùi Tự ra ngay khi vừa bước ra khỏi hành lang. Cậu biết, đối với cô, thực ra cậu cũng giống như đám người kia, thỉnh thoảng lợi dụng chút, không muốn nữa thì đá đi.
Nhưng thế thì sao chứ, bây giờ Kỳ Chiêu đang ở bên cạnh cậu.
Nhưng hiện tại cô nàng lại chẳng vui vẻ gì cho cam. Cô không muốn ở cùng ai cả, cô muốn có không gian riêng. Nhưng những người khác cô có thể chạy thoát, còn chỗ Bùi Tự này thì chạy không thoát. Dù về nhà với cậu để làm gì hay không làm gì cô cũng đều không tình nguyện.
Hai người suốt dọc đường chẳng nói với nhau câu nào. Có người đang âm thầm đau lòng vì bàn tay bị buông ra, có người lại đang nghĩ cách làm sao để tránh xa cậu.
Kỳ Chiêu từ trước đến giờ đều muốn một người gọi là đến đuổi là đi, chứ không phải một người lúc nào cũng kè kè bên cạnh. Cô sẽ không cảm thấy mình ích kỷ, vì đây đúng là bản chất của cô. Bề ngoài ngoan ngoãn hiểu chuyện, thực chất chưa bao giờ nhìn thẳng vào những nam sinh vây quanh mình, nhưng lại thích treo bọn họ lên lơ lửng.
Giống như nuôi chó vậy, cho chút sắc mặt tốt là vẫy đuôi, chơi đùa cũng thú vị phết.
Bùi Tự, cô nhìn cậu, đôi môi mím nhẹ, sống mũi cao thẳng, ánh mắt mang theo chút u buồn. Cô cười thầm, Bùi Tự cũng làm chó của cô đi thôi.
Cô thích cảm giác làm theo ý mình, nhưng rốt cuộc vẫn theo Bùi Tự về nhà. Rèm cửa trong nhà dường như chưa bao giờ được kéo ra, Kỳ Chiêu đứng trong bóng tối, cô có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên cửa vừa khép lại, Bùi Tự đã lao vào người cô bắt đầu xé quần áo, mang theo chút tức giận ngậm lấy môi cô, tay giữ chặt gáy cô. Tiếng thở dốc nóng bỏng dồn dập vang vọng trong căn phòng tối om. Cúc áo bị giật tung, Bùi Tự cách lớp áo lót mạnh bạo xoa nắn ngực cô, lưỡi bị cậu ngậm lấy mút mát. Kỳ Chiêu cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa, dùng sức đẩy cậu ra.
Bốp ——
Tiếng tát giòn giã vang lên trong không khí. Bùi Tự bị đánh lệch cả mặt, cậu liếm liếm khóe miệng nơi còn vương lại hương vị của Kỳ Chiêu: "Lần này chẳng có chút sức lực nào."
Kỳ Chiêu chỉnh lại quần áo ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân. Chợt nhớ ra gì đó, trước khi đèn bật sáng cô lại ngồi ngay ngắn lại: "Hôm nay không muốn làm."
"Ừ." Cậu gật đầu, chỉ tay vào hai túi bóng kính to đùng ở góc tường: "Đền cho cậu."
Bên trong chứa đầy thú bông lớn nhỏ, không đếm xuể được có bao nhiêu con. Cô trêu chọc: "Cậu đi càn quét cửa hàng thú bông à."
"Quà tạ lỗi đương nhiên phải chân thành một chút." Cậu ngồi xuống bên cạnh muốn nắm tay Kỳ Chiêu, bị cô né tránh. Cô chống khuỷu tay lên lưng ghế sofa, nhìn cậu: "Tớ không phải trẻ con, tớ không cần. Hơn nữa, tớ cũng đâu có giận, cậu trả lại đi."
Kỳ Chiêu luôn giỏi gieo rắc cho người ta cảm giác hụt hẫng.
Bùi Tự nghĩ, giá như cô cười một cái thôi, nhưng không có gì cả. Trong mắt cô chỉ toàn là sự dửng dưng bảo cậu trả lại.
Cô cái gì cũng không thiếu nên cái gì cũng không cần, huống hồ là mấy thứ không đáng tiền cũng chẳng đáng tình này. Dường như làm gì cho Kỳ Chiêu cũng chỉ tốn công vô ích mà thôi.
Hình như chỉ khi nghe cô ra lệnh thì cô mới vui vẻ.
Bùi Tự ngả người ra sau ghế sofa, tâm trạng xuống dốc, nhắm mắt lại. Trong đầu hiện lên đêm mưa hôm đó, Kỳ Chiêu đã ngồi cùng cậu cũng đang buồn bã ở bệnh viện suốt mấy tiếng đồng hồ, nhưng cô lại chẳng nhớ gì cả.
Là trí nhớ không tốt hay là người không quan trọng nên không nhớ đây.
Kỳ Chiêu lại đang nhìn chằm chằm vào cánh tay cậu. Làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, ngón tay thon dài, xương cốt rõ ràng, gân xanh lờ mờ nổi lên, toát ra một vẻ gợi dục khó tả. Cô muốn đôi tay này chạm vào mình.
Vậy nên Kỳ Chiêu nhấc chân ngồi lên đùi cậu, tà váy không che hết được đùi, để lộ làn da trắng như tuyết, khiến người ta nhìn thấy mà huyết mạch sôi sục.
Kỳ Chiêu quàng tay lên cổ cậu: "Cậu sờ nữa đi."
Cậu ngước mắt nhìn cô chằm chằm, không thể hiểu được.
Quần áo bị cởi bỏ, những dấu vết trước đó đã hoàn toàn biến mất. Bàn tay đẹp đẽ của Bùi Tự bóp lấy ngực cô, đầu ngón tay lướt qua đầu ngực, Kỳ Chiêu không nhịn được phát ra tiếng ư hử nhỏ xíu, nằm bò lên vai cậu vặn vẹo cơ thể bất an.
Sau đó cậu nắm lấy một bên ngực, há miệng ngậm vào.
Kỳ Chiêu cắn môi dưới ngửa đầu ra sau, lại đẩy bầu ngực vào sâu trong miệng cậu thêm vài phần, phát ra tiếng thở dốc khó nhịn.
Không khí hơi lạnh, cô cảm nhận rõ ràng khoang miệng ấm nóng của Bùi Tự dán vào thịt mềm, rồi ngậm lấy đầu ngực đang dựng đứng, mút mát như đang bú sữa.
Bên dưới cô khó chịu cọ cọ vào đùi cậu. Bùi Tự cắn đầu ngực hút mạnh một cái, Kỳ Chiêu không kìm được rên rỉ, tay ôm lấy đầu cậu, mái tóc đinh ngắn lởm chởm như rễ cỏ đâm vào tay cô.
Bùi Tự đặt cô nằm thẳng xuống ghế sofa. Làn da cô trắng nõn, dưới xương quai xanh có hai nốt ruồi nhỏ, bụng phẳng lì, eo nhỏ đến mức dường như một bàn tay to là có thể nắm hết.
Cậu cúi đầu hôn lên bụng nhỏ phẳng phiu của cô. Kỳ Chiêu run lên bần bật, nhìn mép quần lót lộ ra. Cậu nhéo nhéo đầu ngực cô.
"Bên dưới có ngứa không?"
"A..." Vừa mở miệng đã không kìm được tiếng rên rỉ, cô đành phải gật đầu.
"Tôi sờ nhé?"
"Ừm..." Kỳ Chiêu đưa tay che mặt.
"Hửm?"
Kỳ Chiêu không nói nữa, Bùi Tự cởi váy cô ra, lòng bàn tay cách lớp quần lót xoa nắn hang động bí mật của cô.
Hô hấp Kỳ Chiêu dần rối loạn, ngón chân co quắp lại, chân vô thức muốn kẹp chặt lại thì bị Bùi Tự tách ra, đặt hai chân trắng nõn của cô sang hai bên hông cậu.
Ngón tay cậu từ mép quần lót luồn vào, dùng sức ấn lên môi âm hộ. Kỳ Chiêu cắn mu bàn tay, sắp không kìm được tiếng hét. Cô vẫn thấy rất khó chịu, sự trống rỗng trong lòng không được giải tỏa. Cô cất tiếng gọi tên Bùi Tự, giọng khàn đặc như vừa mới khóc.
Bùi Tự cởi nốt quần lót ra. Kỳ Chiêu cứ thế trần trụi nằm dưới thân cậu. Yết hầu cậu trượt lên xuống, nhìn tiểu huyệt hồng hào phấn nộn, thật sự muốn mặc kệ tất cả mà đâm vào cô.
Nâng eo cô lên, mắt nhìn chằm chằm vào lỗ nhỏ, nó đang vì chủ nhân kích động mà rỉ nước. Kỳ Chiêu nhận ra ánh mắt của cậu, mặt càng đỏ hơn, vặn vẹo người.
Bùi Tự chạm vào môi tiểu huyệt rồi dùng hai ngón tay nhẹ nhàng tách ra, để lộ âm vật. Cậu vươn một ngón tay thăm dò vào trong, một ngón tay xoa nắn âm vật, rồi khẽ nhéo một cái. Bên dưới tuôn ra càng nhiều nước, ướt át không chịu nổi.
Ngón tay thăm dò vào trong lập tức bị vách thịt bên trong mút chặt lấy. Cậu thở hắt ra một hơi nặng nề, thật sự muốn dùng côn thịt đâm vào.
Cậu mò mẫm đến một điểm, dùng sức ấn lên trên. Kỳ Chiêu đã liên tục phát ra tiếng rên rỉ vụn vặt, phản ứng kịch liệt. Cậu bèn bắt đầu dùng ngón tay thúc vào điểm đó, tay kia cũng không nhàn rỗi, xoa nắn bầu ngực cô đơn của cô, liên tục biến đổi hình dạng.
"Ưm..." Kỳ Chiêu thất thần nheo mắt lại, thắt lưng mềm nhũn cong lên nhưng lại đẩy ngón tay cậu vào sâu hơn.
Bùi Tự rút ngón tay ra, bên trên dính đầy dâm dịch trơn trượt. Cậu há miệng ngậm lấy, Kỳ Chiêu nhìn thấy hành động này của cậu, trong lòng kích thích, bên dưới lại trào ra nhiều nước hơn.
Hai tay cậu nắm lấy hai bờ mông mềm mại, há miệng ngậm lấy viên âm vật đang run rẩy, đầu lưỡi ma sát cửa mình đang co giật. Cậu cẩn thận thu lại hàm răng, sau đó mút lấy âm vật, cảm nhận hạt đậu nhỏ kia từng chút từng chút ngẩng đầu lên.
"A a a ——" Kỳ Chiêu cuối cùng không kìm nén được hét lên, sao có thể liếm chỗ đó chứ.
Bùi Tự càng ra sức liếm láp, lưỡi thò vào trong lỗ nhỏ, bên trong chặt chẽ ẩm ướt. Một mặt liếm láp lỗ nhỏ, một mặt lại hôn âm vật. Đợi nước nhiều lên, cậu liền dùng miệng bao trọn lấy cửa mình, lưỡi thò vào trong ra sức liếm, không ngừng nuốt xuống.
Bên dưới tê dại không dứt, Kỳ Chiêu đã không chịu nổi nữa, bị liếm đến mức chỉ có thể ngửa cổ thở dốc, mắt dán chặt vào hai túi thú bông lớn trên sàn, ánh mắt dần mất tiêu cự.
Gió thu lạnh lẽo thổi vào từ cửa sổ, làm thế nào cũng không xua tan được sự khô nóng và ẩm ướt trong lòng, trong cơ thể như có rắn đang bò.
Kỳ Chiêu cắn môi, âm thanh dần mất kiểm soát.
Bùi Tự mô phỏng động tác làm tình, lưỡi lúc nông lúc sâu thụt ra thụt vào liếm láp, lại dùng ngón tay xoa nắn âm vật. Dưới sự kích thích kép, Kỳ Chiêu lắc đầu hét lên: "Không... ha... Bùi Tự đừng... a a a tớ không muốn nữa."
Cô bấu chặt lấy ghế sofa dưới thân. Bùi Tự tăng tốc độ liếm láp, Kỳ Chiêu đã khóc nấc lên, run rẩy hét lên thất thanh, đồng thời giơ chân đạp vào vai cậu. Cậu lại càng dán chặt hơn, cả khuôn mặt gần như vùi vào hạ thân cô, cọ xát với tiểu huyệt. Kỳ Chiêu thở dốc từng hồi, không nhịn được rên rỉ, ánh mắt trong khoảnh khắc trắng dã.
Eo nâng lên rồi lại yếu ớt rơi xuống ghế sofa. Bùi Tự ngẩng đầu vuốt mặt, lỗ nhỏ sau cao trào đang đóng mở liên hồi. Cậu đứng dậy bóp cằm Kỳ Chiêu, dùng sức nghiền nát đôi môi còn vương vệt nước của cô, há miệng mớm dâm dịch vào miệng cô.
Khóe miệng trào ra một mảng ướt át.
"Ưm." Kỳ Chiêu nếm được vị tanh ngọt, sau khi động tình cơ thể càng thêm nhạy cảm. Hai người điên cuồng hôn nhau không dứt, trao đổi nước bọt. Tiểu huyệt sau cao trào nhạy cảm cảm nhận được có thứ gì đó đang chọc vào mình.
Là thứ cứng ngắc đã dựng đứng từ lâu của Bùi Tự, thỉnh thoảng lại cọ vào đùi non ướt át của cô hoặc đỉnh vào nhụy hoa.
Hôn nhau mấy phút, cô đẩy Bùi Tự ra: "Tớ..."
"Hửm?" Bùi Tự hôn lên tóc mai, lên trán cô.
"Tớ dùng miệng giúp cậu."
Sững sờ một giây, cậu lập tức từ chối: "Không được."
"Tại sao?" Kỳ Chiêu ngước đôi mắt ướt sũng nhìn cậu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn này trắng mịn như ngọc, đôi môi đỏ mọng như miếng thạch mềm mại. Cô muốn liếm côn thịt của cậu, chỉ nghĩ thôi đã thấy sướng rồi, nhưng mà không được.
"Cậu sẽ khó chịu, tôi không kiểm soát được đâu."
"Tớ... Bùi Tự... tớ muốn thử." Cô lắc lắc tay cậu, không đợi đồng ý, bàn tay nhỏ bé kia đã không an phận luồn xuống dưới thân cậu nắm lấy côn thịt đang dựng đứng.
Kỳ Chiêu ngồi dậy, cho đến khi thứ đó dựng đứng trước mặt, cô bỗng nhiên bắt đầu thấy sợ.
Quy đầu to lớn hơi vểnh lên, lỗ sáo hơi co lại, dưới cái nhìn chăm chú từng chút từng chút rỉ ra chất lỏng, trong suốt sáng bóng. Thân gậy thô to căng trướng, gân xanh tím đỏ sung huyết nổi lên.
Kỳ Chiêu cắn môi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt tối sầm của cậu. Cô liếm liếm môi, sau đó hôn nhẹ lên đỉnh đầu, vươn đầu lưỡi liếm liếm quy đầu, mùi vị hơi khó nói.
Sau đó trực tiếp há miệng bao trọn lấy, từ từ nuốt vào trong. Côn thịt càng thêm trướng to, lưỡi vụng về liếm dọc từ trước ra sau, mới nuốt vào đã cảm thấy mỏi nhừ hai má.
Cô giơ tay nhẹ nhàng xoa nắn túi tinh bên dưới, trong phim từng xem hình như có làm thế này.
Lúc này Kỳ Chiêu cảm nhận rõ ràng cơ thể Bùi Tự cứng đờ rồi dần căng chặt, hơi thở cũng nặng nề hơn vài phần.
Bỗng nhiên, cậu không nhịn được nữa, lùi lại rút côn thịt ra khỏi miệng cô. Khoảnh khắc côn thịt nhảy ra ngoài đập vào môi cô cái "bộp".
Chưa kịp phản ứng đã bị đẩy ngã xuống ghế sofa. Bùi Tự vác hai chân cô lên vai, nắm lấy tách ra, tuốt côn thịt hai cái rồi nhắm ngay cửa mình.
"A... đừng đừng cắm vào." Cô bị động tác của Bùi Tự dọa sợ, bất an vặn vẹo cơ thể muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của cậu.
"Không vào trong."
Bùi Tự đã nhẫn nhịn đến cực hạn, khép hai chân cô lại, côn thịt đè lên tiểu huyệt bắt đầu ma sát. Quy đầu nghiền qua hạt đậu sưng đỏ, những đường gân xanh chằng chịt theo động tác đưa đẩy cọ xát vào thịt mềm bên trong đùi, sinh ra cảm giác nóng bỏng.
Kỳ Chiêu thở dốc hét lên, có mấy lần cảm giác như sắp bị cắm vào. Khoái cảm và sợ hãi đan xen chi phối cơ thể cô, cô nức nở khóc thành tiếng. Bùi Tự lại càng ra sức thụt ra thụt vào nhanh hơn. Khe hoa bị mài mở ra, ngoan ngoãn để mặc côn thịt thô cứng của cậu chặn ngay cửa mình cọ xát. Thân gậy dán chặt vào môi âm hộ, khảm vào trong thịt mềm, mỗi lần thúc lên là mang theo từng đợt khoái cảm ngất trời.
Cậu không ngừng lắc hông, ra vào giữa hai chân Kỳ Chiêu ngày càng trơn tru, cứ như là đã vào trong thật vậy.
"Ha..."
Kỳ Chiêu như con cá mắc cạn há miệng thở dốc, ngực bị va chạm lắc lư lên xuống. Bùi Tự dùng tay nắm trọn lấy, xoay tròn ấn xuống xoa nắn.
Cúi đầu ngậm lấy môi Kỳ Chiêu, vừa cắn vừa liếm. Cô sắp điên rồi, rên rỉ nức nở, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Đợi Bùi Tự rời khỏi môi mình, cô bắt đầu đứt quãng cầu xin tha thứ: "A... Bùi Tự cậu dừng lại, tớ không muốn làm... hu hu, tớ... a!"
Côn thịt suýt chút nữa đỉnh vào cửa mình. Bùi Tự bỏ ngoài tai, khép chặt hai chân cô lại, thụt ra thụt vào nhanh hơn nữa.
Cô gọi tên cậu chỉ khiến cậu thao lộng nhanh hơn mà thôi.
"Đừng, Bùi Tự! Ha a... nhanh quá, cầu xin cậu... dừng lại." Kỳ Chiêu bị làm cho toàn thân run rẩy, cảm giác sắp lên đỉnh khiến cô hét lên chói tai: "A a a ——"
Đầu ngẩng lên rồi lại nặng nề rơi xuống.
Bùi Tự bắn lên đùi cô, lỗ nhỏ lại lần nữa phun ra càng nhiều nước tưới ướt đẫm côn thịt. Bùi Tự chưa thỏa mãn dùng miệng hôn lên đùi, đầu gối, bắp chân rồi đến mắt cá chân cô, để lại từng dấu hôn.
Kỳ Chiêu không còn chút sức lực nào mặc cậu bày bố. Bùi Tự bế ngang người cô lên đi vào phòng tắm.
Nhà cậu không có bồn tắm. Kỳ Chiêu bám vào vai cậu, tay cậu rửa sạch dâm dịch ở đùi cô và cả tinh dịch cậu bắn ra.
Tắm xong bế người ra: "Vào phòng nhé?"
Kỳ Chiêu lắc đầu. Bùi Tự đành phải đặt cô lên chiếc ghế sofa bên kia vẫn còn sạch sẽ, sau đó tháo cái bọc ghế sofa đã ướt đẫm kia ném vào máy giặt.
Làm xong tất cả mới quay lại bên cạnh cô.
Kỳ Chiêu dựa vào người cậu, mệt rã rời: "Tớ muốn về nhà."
"Vẫn về à?"
"Dì giúp việc ở nhà biết tớ không về sẽ mách bố mẹ tớ mất."
Bây giờ đầu óc cô mụ mị, nếu mà tỉnh táo, chắc chắn sẽ tát cho Bùi Tự một cái nữa.
Im lặng một lát, Bùi Tự tìm quần áo của mình mặc vào cho cô: "Bây giờ cảm thấy thế nào?"
"Đi thôi."
Lúc đi ngang qua hai túi thú bông, Kỳ Chiêu kéo áo cậu: "Tớ muốn, cậu cầm giúp tớ."
Bùi Tự lẳng lặng nhếch môi: "Được."
================================================================================