⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

đanh đá, nhưng ngay cả như vậy, Chu Thanh Dao chưa bao giờ lấy chịu ủy khuất trở thành ngụy trang, buộc ba mình vào thế khó xử.
Người ta nói đứa trẻ thích khóc thì có kẹo ăn, nhưng cô không thích ăn kẹo, cũng không thích rơi lệ.
Theo quan điểm của cô, nước mắt cũng không giải quyết được vấn đề gì, chúng sẽ chỉ kéo cảm xúc u ám của mình xuống vực sâu, càng vùng vẫy thì càng chìm sâu, cho đến khi hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng.
Có thời gian khóc sướt mướt này, không bằng làm nhiều thêm vài bài thi, học nhiều thêm vài từ đơn.
......
Đêm hè đầy sao lộng lẫy, gió nhẹ phiếm hơi nóng.
Ở quảng trường, trẻ nhỏ tụ tập một chỗ chơi trò chơi, các cụ già phe phẩy quạt hương bồ nói chuyện phiếm, cảnh tượng yên bình đến lạ.
Mp3 đang phát bài hát của Châu Kiệt Luân “Hương Lúa” Mỗi nhịp điệu đều tràn ngập ánh nắng, mỗi nốt nhạc nhảy lên đều thể hiện niềm khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn.
“Còn nhớ rõ bạn từng nói gia đình là toà lâu đài duy nhất, theo dòng chảy của hương lúa tiếp tục chạy băng băng...” Nghe đến đây, cô rũ mắt bật cười, dòng máu lạnh lẽo chua xót, nặng nề, áp lực từ trước ngực chảy ra, tản khắp huyết mạch.
Gia đình thực sự là toà lâu đài duy nhất cho cô sao?
Cô không rõ, ít nhất hiện tại cô vẫn chưa cảm nhận được cái gọi là hơi ấm gia đình, mà hạnh phúc gia đình là nguồn lực chữa lành tổn thương tốt nhất, phải chăng cô cũng không xứng đáng có được.
Từ đầu đến cuối, toà lâu đài của Chu Thanh Dao chỉ có một mình cô.
Cô không ra được, người khác cũng không thể vào được.
...
Giữa tháng 6 tiết trời nóng như thiêu đốt, bên ngoài phòng học ve sầu kêu hết đợt này đến đợt khác, thật ồn ào phiền lòng, cây đại thụ mọc xanh um tươi tốt nhưng không ngăn được cái nắng chói chang chút nào.
Hai tiết cuối cùng buổi chiều là toán học, thầy giáo thốt ra từng chữ như niệm kinh, nghe được mơ màng sắp ngủ.
Chuông tan học vang lên, Hồ Mộng lớp bên cạnh đã sớm chờ cô ở cửa.
Chu Thanh Dao đeo cặp sách đi đến trước mặt cô ấy, Hồ Mộng giữ chặt cánh tay cô, để sát vào bên tai nhỏ giọng hỏi “Uỷ viên học tập là ai vậy?” Cô xoay người nhìn một lượt các bạn học còn lại trong lớp, vừa định trả lời không nhìn thấy, vai phải đột nhiên bị người từ phía sau vỗ nhẹ hai cái, cô quay đầu lại, đối diện một gương mặt hào hoa phong nhã.
Chàng trai có làn da trắng nõn và dáng vẻ rất thư sinh.
“Chu Thanh Dao.” Cô sửng sốt “Có chuyện gì sao?” Hắn đỡ đỡ mắt kính, ánh mắt sáng quắc nhìn cô “Tối hôm qua mình làm bài thi có một đề toán không hiểu rõ lắm, muốn hỏi cậu khi nào có thời gian chúng ta cùng nhau thảo luận nhé.” Chu Thanh Dao buột miệng nói “Còn có đề cậu không làm được sao?” Nam sinh mặt đỏ lên, có chút ngượng ngùng “Mình cũng không lợi hại như vậy, không giống cậu, viết văn luôn đạt điểm tối đa.” “ Cậu khiêm tốn rồi.” Chu Thanh Dao đã là người đứng thứ hai trong suốt một năm, dù hồi trung học luôn dễ dàng đứng đầu cô cũng dần dần thích nghi với thân phận mới này.
Khối 10 còn chưa chia khoa tự nhiên xã hội, mà uỷ viên học tập gọi là Chu Uẩn này có thể thi môn tự nhiên không thiếu một điểm, với Chu Thanh Dao luôn đau đầu môn Vật Lý mà nói, thiên phú


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡