Chương 17
chén lớn đã uống cạn, nếu không phải sức ăn quá kém cô thật sự muốn uống thêm hai chén, cảm giác dạ dày đã no căng nhưng lòng vẫn chưa đã thèm.
Trương gia gia là bạn tốt của bà nội cô, mọi người đều ở cùng một tiểu khu, nhà cô là loại hình hộ nghèo ở dãy phía trước, 10 căn phía sau diện tích gấp đôi, đó là phúc lợi của cán bộ trong truyền thuyết.
Trước khi về hưu Trương gia gia là chủ phó một công xưởng, gia cảnh rất giàu có, nghe nói con trai con gái ông là giáo viên và luật sư, cũng rất hiếu thảo và quan tâm ông ấy.
Nhưng Trương gia gia tính tình cổ quái, sau khi bạn già qua đời mấy năm trước, mặc kệ người trong nhà an ủi khuyên nhủ như thế nào, ông nhất quyết không muốn đến ở cùng con gái mà sống một mình trong căn nhà cũ này.
Chu Thanh Dao nhỏ gầy, nồi niêu thủ công do thế hệ trước để lại là rất nặng, cô cố hết sức bưng nồi súp đi từng bước cẩn thận.
Quãng đường chỉ 200 mét mà như thể đi mấy giờ mới đến nơi, ban đêm tối lửa tắt đèn, đèn đường cũ kỹ của tiểu khu phát ra ánh sáng mờ, có mấy cái còn bị hỏng, cô gần như mò mẫm trong bóng tối suốt quãng đường.
Nhà Trương gia gia ở tầng 4, cô dùng hết lực leo lên, chờ nhìn đến bảng kí hiệu số 4 thì người cũng kiệt sức rã rời.
“Trương gia gia?” Hai tay cô bưng nồi súp, không thể gõ cửa, chỉ có thể ở bên ngoài lên tiếng gọi, âm thanh vang vọng quanh quẩn khắp hàng hiên.
Nhưng gọi một hồi lâu, bên trong cũng không có chút phản ứng nào.
Trong đầu Chu Thanh Dao thoảng qua dự đoán, không có ai ở nhà sao?
Cô kiên nhẫn đợi một lúc, vừa định rời đi thì đột nhiên phát hiện cửa không đóng chặt, hơi lạnh từ kẹt cửa truyền ra, cô hắng giọng lễ phép nói “Trương gia gia, con đi vào nha.” Trước mắt chỉ có thể dùng chân, cô nhẹ nhàng đá cánh cửa ra, luồng hơi lạnh sảng khoái như một cơn gió xuân cuốn đi cái nóng ẩm, cảm giác như đi vào thiên đường.
Không gian nhà ở rất lớn với bốn phòng ngủ và hai sảnh, chiếc điều hoà ở góc phòng khách đang phả ra từng đợt khí lạnh chiều lòng người.
Chu Thanh Dao đặt nồi trong tay lên bàn ăn, đứng tại chỗ nhìn quanh bốn phía, hoàn toàn không thấy ai.
Cô không khỏi thắc mắc, đã trễ thế này trong nhà không có ai, cửa cũng không khoá, một cụ già neo đơn có thể đi nơi đâu?
Đột nhiên, một tiếng “Ầm” lớn vang lên.
Cô gái nhỏ giật mình chậm rãi đi đến WC tìm kiếm âm thanh.
Cửa WC là cánh trượt, qua ánh đèn mờ ảo thấy bóng người mơ hồ đang lay động ở bên trong.
Cô dán tai lên cửa nghiêm túc nghe một lát, bên trong thỉnh thoảng truyền ra âm thanh công cụ va chạm cùng với tiếng nước rầm rầm, Chu Thanh Dao tái mặt hoảng sợ, ngập đầu óc là những tin tức biến thái vào nhà cướp bóc giết người diệt khẩụ Trời ơi Làm sao bây giờ làm sao bây giờ?
Chu Thanh Dao xoay vòng vòng tại chỗ như kiến bò trên chảo nóng, đầu óc loạn thành cuộn chỉ rối.
Nhưng chờ cô bình tĩnh lại, hoài nghi từ từ tiến sát vào hít cái mũi nhỏ, xác định không có mùi máu tươi khó nghe mới yên lòng.
Cô gõ cửa rất nhẹ “Trương gia gia, ông có trong đó không?” Không có tiếng phản hồi, chỉ có âm thanh nước chảy cuồn cuộn không ngừng.
Chu Thanh Dao chuẩn bị đẩy cửa