⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

cười khuyên bảo “Nhưng mà...
vẫn nên đối xử với con gái thân sĩ phong độ một chút.” “Cậu nói hai cái mọt sách chưa đủ lông đủ cánh kia sao?” “Tôn trọng xíu đi, người ta chính là cơm áo gạo tiền của ba mẹ cậu đó.” “Tớ có cái búa nghe cậụ..” Hắn nghiến răng nghiến lợi xông lên, tay còn chưa tới gần nam sinh đã nhanh nhẹn tránh sang một bên, hắn đột ngột đụng phải tường cái trán đập mạnh vào.
Bạch Mao đáy mắt có hơi nước, rống giận như sư tử bị rập bẫy “Kỳ Hạ, cậu mẹ nó trốn cái bíp trốn ” bíp hãy liên tưởng đến âm thanh che tiếng chửi thề ????
Gọi là Kỳ Hạ nam sinh lại sát vào thấy trán hắn hơi sưng lên, nhìn về phía Trình Tiêu đang hút thuốc bên cạnh “Dương công tử bị thương nặng, hay là chúng ta nhân cơ hội trói hắn lại sau đó tống tiền hiệu trưởng nhỉ?” Trình Tiêu ấn tàn thuốc lên tường dập tắt tạo ra một chấm than nhỏ màu đen.
“Cậu xác định ba hắn sẽ chi tiền chuộc người sao?” Kỳ Hạ nháy mắt đã hiểu thâm ý trong lời anh nói, giả bộ sờ sờ cằm.
“Hẳn là ba hắn sẽ nói, giết con tin đi, xin đừng nương tay....” Bạch mao thẹn quá hoá giận, hét chửi ầm lên.
“Các cậu biến đi.” .....
Đêm mùa hạ ở Giang Châu tuyệt đối được gọi là địa ngục trần gian.
Phòng Chu Thanh Dao không có điều hòa, chỉ có cái quạt trần cũ kỹ “Kẽo kẹt kẽo kẹt” vòng quay trên đỉnh đầu vắt ra một luồng gió nóng ướt dính, thổi vào người như châm ngòi đốt lửa, mồ hôi ướt đẫm.
Làm xong bài tập kim đồng hồ chỉ đến 10 giờ.
Cô vừa định đứng dậy hoạt động chân tay cứng đờ, cửa phòng bị đẩy ra một bóng người nhỏ nhỏ bụ bẫm chạy vào.
“Chi hai, ăn kem nè.” Hắn đưa cho cô cây kem đóng gói màu xanh lá, khuôn mặt mũm mĩm treo nụ cười vui vẻ “Màu chị thích nhất đó.” Một cây kem giá 5 tệ, ngày thường cô cũng không dám mua, có lần thèm quá mua một cây cắn hai ngụm, bộ dáng thoả mãn bị cậu nhóc nhớ in trong lòng.
Từ đó về sau, chỉ cần ba Chu dẫn hắn ra ngoài chơi đêm hè khi trở về nhất định sẽ đòi ba Chu mua cho cô đỡ thèm.
Kem đậu xanh vị thơm nồng béo ngậy, phần nhân kem mềm nhẵn tan vào trong miệng, có chốc lát khiến người ta quên mất khô nóng của ngày hè, vài giây đầu óc thư thái kia đã không còn sự trầm lặng nhút nhát.
Lúc ba Chu vào phòng, một lớn một nhỏ đang an tĩnh ngồi trên cái giường nhỏ gặm nhấm kem que.
Cảnh tượng ấm áp này khiến lòng ông gợn sóng, vui mừng mỉm cười nói “Con là chị gái vẫn rất có mặt mũi, đi đâu cũng không quên mua đồ ăn cho con.” Chu Thanh Dao cắn xong ngụm cuối cùng ném que gỗ vào thùng rác, ngẩng đầu nhìn ba Chu, không trả lời.
Ánh mắt Chu Hàn Sinh dừng trên người cậu nhóc “Tiện tiện, ăn xong rồi thì ra ngoài đi ba nói chuyện với chị gái một chút.” “Bí mật gì thế, con cũng muốn nghe.” Đứa nhỏ ăn vạ không chịu đi.
Người đàn ông uy nghiêm trầm mắt, Chu Thanh Tiện không tình nguyện nhảy xuống giường, di chuyển thân thể mũm mĩm từng bước lưu luyến đi ra cửa.
Trong phòng chỉ còn lại hai cha con, Chu Thanh Dao ngồi trên giường ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, người đàn ông trung niên trầm mặc nhìn cô im lặng một lúc.
Chu Thanh Dao như là một phiên bản thu nhỏ của mẹ cô, dáng người gầy ốm, nhỏ nhắn thanh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡