Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

đại học đứng đầu cả nước.
Anh ta vẫn luôn là người rất có chính kiến, bởi vì từ nhỏ lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt, cho nên đôi mắt cũng nhìn thấu chuyện đời, cách để nhảy vọt giai cấp nhanh nhất chính là cưới một cô gái có tiền có của.
Vì thế năm hai đại học, anh ta yêu đương với một cô tiểu thư được nuôi thả từ bé lại là con một của gia đình giàu có, sau đó đưa về nhà ra mắt.
Ngay từ đầu Thời Lê còn nghĩ Thời Tưởng chỉ là chơi bời qua đường, nhưng sau đó mới nhận ra mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Anh ta hoàn toàn rung động mất rồi.
Tờ mờ sáng, Thời Lê dựa vào tường ngồi cả đêm lúc này mới đứng dậy đi thay đồng phục, lấy sách vở rồi đến trường.
Cả đêm không ngủ, lúc này cửa lớn trường học cũng đã mở.
Lần đầu tiên Thời Lê đến trường sớm như vậy, nhìn thấy xung quanh chẳng có một bóng người, cơn thèm thuốc dâng lên, vì vậy to gan lớn mật lấy bật lửa ra châm một điếu thuốc nhăn dúm dó.
Tiện tay ném cặp sách sang một bên, cô ngồi xổm xuống nhìn đàn kiến đang điên cuồng chuyển nhà trước khi trời mưa.
Dùng bàn tay đang kẹp thuốc nâng má trong chốc lát, Thời Lê bắt đầu trêu mấy con kiến đó, mãi đến khi nhìn chúng nó tự động đi vòng qua mình rồi lại vẽ thành một đội ngũ chỉnh tề, lúc này mới hài lòng đứng lên.
Ngoài cổng trường có một chiếc oto dừng lại, sườn mặt sạch sẽ của thiếu niên kia xuất hiện trong tầm mắt, tài xế cung kính đưa cặp sách cho anh, sau khi nhận lấy, anh thong thả đi vào trong trường học.
Thời Lê cảm thấy nhìn anh có hơi quen, mãi đến khi anh đi đến gần, cô mới mơ hồ nhìn ra trên cổ tay áo sơmi của anh có gì, đó là huy hiệu của hội học sinh ngẫu nhiên đi kiểm tra xem có ai vi phạm nội quy không.
Hai người cách nhau rất gần, cô cũng không trốn kịp nữa, thoải mái đứng ở đó rồi giơ tay chào anh.
“Hi, đến sớm thế.
Bên kia có nhiều kiến lắm, vừa nãy tôi đang xem nó chuyển nhà.” Cô nói xong còn duỗi tay chỉ về phía đàn kiến.
Thiếu niên vốn định đi ngang qua cô, nhưng mới được vài bước, anh đã quay đầu lại, làn da trắng nõn, mặt mày cực kỳ tuấn tú, trong sương sớm lượn lờ cùng cơn gió lạnh, anh hơi rũ mắt, nhìn bàn tay vẫn còn đang kẹp thuốc lá của cô.
“Đừng hút thuốc ở trường.” “Ồ, vậy cậu muốn phạt tôi sao?
Hay là muốn ghi tên tôi vào sổ kỷ luật?” Dáng vẻ của cô càn rỡ không coi ai ra gì, hai tay khoanh trước ngực rồi tiến lên mấy bước, đôi mắt xanh thăm thẳm nhìn chằm chằm vào anh.
Thẩm Hiến Nghi hứng lấy ánh mắt tràn ngập tính công kích kia, trên mặt vẫn chẳng dao động, sau một lúc mới lạnh nhạt nói ngắn gọn “Không có lần saụ” Nói xong anh đi lướt qua cô, có lẽ là vào phòng học, cất balo xong lại ra cổng trường trực nhật.
Hai người đã không nói chuyện gần một năm, vất vả lắm mới nói được mấy câu, mặc kệ là nói chuyện hay gặp mặt cô, anh đều rất lạnh nhạt.
Thời Lê ghé mắt nhìn, thiếu niên rất cao, bóng dáng nhìn qua cũng đẹp, sống lưng thẳng tắp, giống như một đoạn thơ cổ lọt vào sương mù, thanh tịnh lạnh lẽo lại rất xa xôi.
Cô cười nhạo một tiếng, cảm thấy bây giờ người này ở trước mặt cô đúng là biết giả vờ thật.
Lần đầu tiên biết đến Thẩm Hiến Nghi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡