⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

Cạn Repulse Bay Thiển Thủy Loan Khu vực nổi tiếng với những biệt thự hạng sang ven biển ở phía nam đảo Hồng Kông.
Nơi đây được coi là có phong thủy cực tốt.
Gần thì có thể leo núi Thái Bình, xa thì có thể ngắm cảnh Hương Giang, tựa núi nhìn sông, thiếu một thứ cũng không được.
Cha của Thư Yểu từ khi được cao nhân chỉ điểm thì mê tín vô cùng.
Tay làm chuyện buôn bán thất đức, giết người cướp của; miệng thì nam mô A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.
Tâm càng độc thì càng thành kính, đêm nào cũng lạy Quan Nhị Ca.
Hồng Kông mưa gió đổi thay, ông ta chỉ sợ chư thiên thần phật phật ý một cái, thu hồi lại nửa giang sơn vất vả cả đời mới gây dựng được, rồi một sớm thức dậy, đầu thì nằm nhà kẻ thù mà thân thì trôi trên sông Hương Giang.
Cúng thần dâng hương còn chưa đủ, ngay cả chỗ ở cũng phải chọn nơi gọi là phong thủy bảo địa.
Vịnh Nước Cạn ba mặt giáp núi, một mặt hướng biển, ngày ngắm biển, đêm nghe gió, đúng là thế đất chậu tụ tài lộc hiếm có trong phong thủy, tự nhiên rất được lòng ông ta.
Dừng xe, mở cửa, mọi động tác liền mạch một hơi.
Lý Hành tháo chiếc thắt lưng da đang trói tay cô, đứng bên cửa đợi.
Vừa về đến nhà đã bày ra bộ dạng người đàn ông mẫu mực, chẳng biết là diễn cho ai xem.
Tay Thư Yểu tê mỏi muốn gãy, cô trừng mắt nhìn hắn, mạnh tay đẩy một cái "Cút đi Chó ngoan đừng có cản đường " Thư Long mặc bộ quần áo lụa kiểu người già tập thái cực quyền, chống cây gậy đầu rồng, nghe tiếng động liền từ trong bước ra.
Gương mặt ông ta nghiêm nghị, tuổi chưa đến năm mươi mà hai bên tóc mai đã bạc trắng, chưa già đã yếu, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh sáng quắc, ánh nhìn vẫn sắc bén như xưa.
"Cha à " Người vừa nãy còn hống hách ngang ngược lập tức lật mặt thành thục nữ ngoan hiền, làm nũng thạo hết chỗ nói.
Lý Hành không kìm được ngước mắt lên, nhìn đóa hồng nhung đã nhổ hết gai, kiều diễm ướt át, chỉ còn lại vẻ đẹp động lòng người.
Tiếng gọi nũng nịu, mềm mại ấy, có thể nói là thỏ thẻ bên tai, trăm vòng ruột rối, ngọt lịm đến tận tim gan, ai nghe mà chẳng mềm lòng.
Huống chi Thư Long lại là người già mới có con, khuôn mặt vốn không hay cười nói cũng giãn ra, cười ha hả, miệng nói "Ái chà, tiểu tổ tông của cha, chịu về rồi đấy à?" "Con vốn định về sớm rồi, đều tại anh ta." Thư Yểu không hề muốn bỏ qua cơ hội tốt để mách lẻo, liếc mắt nhìn sang Lý Hành đang đứng im lặng như cái bóng bên cạnh.
Cô chìa đôi cánh tay trắng nõn như ngó sen, ngón tay thon dài chỉ vào những vết hằn đỏ chằng chịt bên trên "Cha xem, anh ta hung dữ quá chừng, xấu xa hết biết Con đã bảo tự đi bộ về, anh ta cứ nhất quyết trói con lôi về..." "A Hành luôn hiểu chuyện, chắc là có hiểu lầm gì đó, có phải con lại nghịch ngợm không..." Thư Long chọc nhẹ vào má cô, tuy cười híp mắt nhưng lại chẳng tin lời cô nói.
"Cha " Thư Yểu ôm lấy cánh tay cha lắc lắc "Cha thiên vị, cha không tin con phải không..." Lý Hành chợt nhướng mày, đôi mắt đen láy tĩnh mịch, lặng lẽ nhìn cô.
Thấy cô chu đôi môi hồng về phía Thư Long, đôi mắt ầng ậc nước, chỉ chớp một cái là lăn xuống giọt lệ như hạt châu, rồi lại cố tỏ ra kiên cường đưa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡