Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

đã gục.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột và bất ngờ.
Ngôn Tiêu còn chưa kịp kêu lên thì miệng đã bị một bàn tay to bịt lại.
Bên cạnh đột nhiên xuất hiện thêm nhiều người.
Cô vô thức liếc nhìn chỗ ngồi của người đàn ông lúc nãy, anh ta đã biến mất.
Gã đeo xích vàng nằm sau lưng cô, thân thể vừa vặn bị cô cùng người đàn ông đang bịt miệng cô che khuất.
Mọi chuyện xảy ra chỉ gây tiếng động rất nhỏ, không thu hút sự chú ý của mọi người.
Trong ánh đèn mờ ảo, ca sĩ vẫn đang ngân nga bản tình ca.
Phía sau hai người đàn ông kia hình như đang tìm đồ vật gì đõ trên người gã đeo xích vàng, tay ma sát với quần áo tạo nên âm thanh sột soạt.
Người đàn ông phía sau cũng không rảnh rỗi, anh ta kéo Ngôn Tiêu ngồi xuống, hai thân thể ép sát vào nhaụ Một tay anh che phân nửa mặt cô, tay kia thò vào túi cô tìm kiếm.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Ngôn Tiêu mơ hồ thấy được khuôn mặt anh ta, hốc mắt sâu, mũi cao, môi mỏng.
Ngôn Tiêu lặng lẽ nhấc chân, định hất đổ chiếc bình trên bàn gây ra tiếng động thu hút sự chú ý của mọi người.
Người đàn ông đó sắc mặt không đổi, lấy chân mình kẹp hai chân cô lại.
Trong nháy mắt cô cảm nhận được bắp chân cứng rắn như đá, cách một lớp vải mỏng, chân cô bị chân anh kẹp chặt.
Anh ta không thèm nhìn cô lấy một cái, cúi đầu tìm kiếm, tay đột nhiên sờ đến lá thư giới thiệu của Bùi Minh Sinh.
Nhìn thấy lá thư, anh ta chuyển mắt về phía Ngôn Tiêụ Ngôn Tiêu cũng chằm chằm nhìn lại, mặc dù không thấy rõ vẻ mặt người đối diện.
Phía sau một giọng nói vang lên "Tìm được rồi." Người đàn ông thấp giọng trả lời "Ừ", âm thanh mơ hồ trầm thấp.
Sau đó ngoài dự đoán, anh ta lấy điện thoại ra giơ về phía Ngôn Tiêu chụp hình.
Cùng với âm thanh khi ấn nút chụp là ánh đèn flash sáng lên.
Trong một khoảnh khắc, Ngôn Tiêu nhìn rõ mặt anh, mái tóc ngắn, vầng trán rộng, mắt hai mí rất sâụ Đôi mắt ấy đen như mực, nghiêm túc thận trọng mà thâm trầm.
Chụp xong anh ta đứng dậy bỏ đi.
Hai người đàn ông khi nãy cũng nhanh chóng rời đi theo.
Ngôn Tiêu được giải thoát, từ trên ghế sô pha trượt xuống, lấy tay vuốt cổ tìm lại nhịp thở.
Cô ôm một bụng bực tức, đứng bật dậy, xông ra bên ngoài.
Cô chạy dọc theo con đường cái, cả đoạn đường chỉ có ánh đèn và bóng cây trải dài.
Bóng dáng người đàn ông đó hoàn toàn biệt tăm.
Trở lại quán bar, gã đeo xích vàng đã không còn ở đó nữa.
Không rõ hắn tỉnh lại lúc nào, cũng không biết hắn rời đi khi nào.
Nếu không phải cái cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực vẫn còn ở đây thì tất cả dường như chưa từng phát sinh ra chuyện gì.
Ngôn Tiêu ngồi trên ghế sofa, mở ba lô ra kiểm tra một chút, ví tiền cùng thiết bị đều còn ở đây, những thứ Bùi Minh Sinh chuẩn bị cho cô cũng còn đầy đủ, ngoại trừ lá thư bị người đàn ông kia lấy.
Nhưng người đó lại chụp ảnh cô, không lẽ muốn tống tiền sao?
Ngôn Tiêu ôm một bụng tức giận, liên tiếp uống cạn hai ly rượu, sau đó tính tiền ra cửa.
Cuốc bộ quay trở lại khách sạn thì đã quá mười một giờ đêm.
Một nhóm người hai nam hai nữ vẫn còn thức đang chơi bài, bà chủ nhà ở bên cạnh hào hứng theo dõi.
Hiện giờ không phải là mùa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡