Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

bỉnh như vậy, muốn thứ này thì dù có phải đi bộ qua ba dãy phố cũng phải đi để mua.
Phải mất hơn một giờ để trở lại khách sạn.
Vài người đã đi, chỉ còn lại đầu húi cua và một cô gái đang thu dọn bàn.
"Cô về rồi sao?" Đầu húi cua nhìn thấy cô thì nói, "Có người tìm cô đấy." Ngôn Tiêu đoán là mấy tên du côn kia đến "Người đâu?" "Tôi nói cô đi ra ngoài nên anh ta bảo lát nữa quay lại." Ngôn Tiêu gật đầu một cái, đi lên lầu, cô gái kia cười nói "Chao ôi, anh ta là gì của cô thế, trông thật đẹp trai." Lưu manh thì đẹp cái gì chứ?
Thật không thể hiểụ Trở lại phòng, cho bao thuốc vừa mua xếp vào hành lý.
Ngay lúc này có tiếng gõ cửa phòng.
Ba tiếng vang lên, không nặng không nhẹ, thậm chí còn cảm nhận được khớp ngón tay của người gõ cửa, điệu bộ khi các ngón tay gõ lên.
Ngôn Tiêu đi tới cửa, cầm vào tay cầm, vặn xuống.
Trong khi mở cửa chợt nhớ tới lời cô gái dưới lầu "Trông thật là đẹp trai." Không đúng, không thể là mấy tên côn đồ kia được.
Cô lập tức đẩy cánh cửa trở lại, nhưng bị người ở bên ngoài chặn lại, sức lực rất lớn, đẩy một cái cánh cửa liền bật ra.
Ngôn Tiêu bị buộc lui về phía sau hai bước, tên đàn ông ngoài cửa lẻn vào.
Trong nháy mắt trước mắt cô bị che phủ bởi một cái bóng.
Cô lùi ra sau, người kia kéo tay cô lôi lại, một tay bóp bả vai Ngôn Tiêu, ép cô vào tường.
Cánh tay cứng như sắt kia, năm ngón tay bám vào bả vai mềm mại, cách một lớp vải mỏng cũng cảm nhận được đau đớn.
"Cô trốn cái gì?" Giọng nói của người đàn ông đó rất trầm ấm, lọt vào tai Ngôn Tiêu cảm giác như tiếng chuông trong thành phố.
Ngôn Tiêu ngẩng đầu lên, thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông đó.
Chính là anh ta, người đàn ông cùng cô truy đuổi ngày đó.
Anh ta đang đứng ngay trước mặt cô, hoàn toàn không mất một cọng tóc.
Ngôn Tiêu một tay đặt lên lọ thủy tinh ở trên tủ, bất cứ lúc nào cũng sẽ đập xuống "Anh muốn làm gì?" Anh ta rất cao, hai mắt đen u tối, cúi đầu xuống nhìn cô.
Ánh mắt anh ta âm trầm áp xuống, sinh ra cảm giác áp bức không thể kiểm soát "Có chuyện muốn nói với cô." Có gì mà nói chứ, không phải là muốn lừa gạt sao, Ngôn Tiêu tựa lên tường "Muốn nói gì thì nói đi." Anh ta bị phản ứng của Ngôn Tiêu làm cho khựng lại, ánh mắt lại trầm xuống "Không muốn gì cả, chỉ muốn nói cho cô biết bọn tôi không phải là người xấụ" Nói nhảm, người xấu chả bao giờ nhận mình là người xấụ Ngôn Tiêu lạnh lùng nhìn anh ta.
Anh ta tiếp tục nói "Chúng tôi là người của đội khảo cổ." "Đội khảo cổ nào?" "Chính là đội khảo cổ mà cô muốn đến." "..." Ngôn Tiêu hơi giật mình, bất ngờ nhìn người đàn ông trước mặt.
Đôi mắt cô đen láy, càng trở nên rõ ràng khi mở to.
Đôi môi bởi vì kinh ngạc mà hé mở, một màu đỏ tươi thắm.
Từ lúc anh vào cửa đến giờ mặt cô luôn không đổi sắc, nhưng lúc này vì ngạc nhiên mà biến đổi.
Người đàn ông nhìn cô rồi bỏ tay trên vai cô xuống "Ngày đó chúng tôi đến quán bar là để đòi lại di vật của đội bị bán trộm.
Cô giám định giúp tên đó nên tưởng cô và hắn là đồng bọn.
Lúc mở túi của cô ra thấy phong thư giới thiệu, vì vậy mới tìm hiểu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡