Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

cũng ko hiểu nghĩa từ này lắm Đợi chừng nửa tiếng thì thấy ba người kia tay không đi ra.
Quả nhiên không phải đến để tiêu tiền, thoáng cái đã lên xe chạy đi.
Ngôn Tiêu tiếp tục bám sát.
Khoảng một lúc sau chiếc xe dừng lại, ba gã kia xuống xe tiến vào một quán vỉa hè ăn trưa.
Ngôn Tiêu dừng xe trên đường cái để tránh gây chú ý.
Chờ hai mươi phút, thấy chiếc xe việt dã xuất phát theo hướng tây của thành phố.
Chạy trong thành phố nên tốc độ của chiếc xe việt dã chậm lại, thong dong như đang ngắm cảnh.
Chỗ dừng tiếp theo của họ là chung cư gần đó, hai gã ngồi phía sau xuống xe.
Trông họ có vẻ trẻ hơn so với người đàn ông trên ghế lái, mặt tròn, tóc tai rậm rạp.
Hai người đi thành hai hướng khác nhau, không rõ đi đâụ Chiếc việt dã không chờ bọn họ mà lái đi luôn.
Ngôn Tiêu muốn tìm chỗ ở của bọn họ, xem rốt cuộc chúng có lai lịch thế nào.
Cô luôn cảm thấy người đàn ông kia là tên đầu xỏ nên cũng không quan tâm đến hai gã xuống xe, tiếp tục theo đuôi chiếc việt dã.
Một đen một đỏ hai xe hòa vào dòng xe trên đường, đi qua cửa thành, càng chạy càng lệch hướng.
Mặt trời ngả về phía tây, xe việt dã dừng ở trên đường, hai bên đường san sát trung tâm thương mại đang xây dựng.
Chỉ toàn bê tông cốt thép không một bóng người.
Người đàn ông trên xe bước xuống, trầm lặng đứng hút thuốc.
Cơ thể anh ta tựa vào thành xe, trên người mặc một chiếc sơ mi đen mở khuy, lộ ra chiếc may ô trắng căng ôm lấy cơ ngực, không quá vạm vỡ mà rất cân đối.
Chiếc ao may ô được nhét trong quần iean, eo thon chặt khít.
Khi hút thuốc thân hình anh ta nghiêng về phía trước hiện ra cơ bụng săn chắc.
Ánh mắt Ngôn Tiêu du ngoạn trên người anh ta.
Bầu trời Tây Bắc rộng lớn, phố xá giản đơn, chiếc xe việt dã dũng mãnh, một người đàn ông anh tuấn.
Nếu anh ta không phải là cướp thì hình ảnh này thật sự có thể chụp lại làm poster quảng cáo.
Việc cô nhớ rõ bộ dạng của gã ta cũng không có gì kì lạ.
Người đàn ông có vẻ ngoài thế này có thể khiến người khác nhớ rõ không quên.
Một chiếc xe con đột nhiên chắn trước mui xe của cô, trong xe là một thanh niên nhuộm tóc vàng, nhìn về phía Ngôn Tiêu huýt sáo "Ồ, người đẹp, xe đẹp đấy " Ngôn Tiêu phớt lờ không nhìn hắn.
"Người có tiền kiêu ngạo gớm.
Đừng như vậy, chúng ta kết bạn đi." Tóc vàng cố ý nhấn còi.
Ngôn Tiêu rốt cuộc cũng quét mắt nhìn hắn một cái "Biến." "Đệch, cái mẹ gì thế Tưởng có tiền là ngon sao " Tóc vàng tức tối lái xe đi.
Ngôn Tiêu nhìn lên phía trước, phát hiện người đàn ông kia đã biết mất, chỉ còn chiếc việt dã đậu ở đó.
Cô thò đầu ra ngoài nhìn cũng không thấy ai, vừa ngồi thẳng lên, phía đuôi xe lóe ra bóng của một người, cô quay đầu nhìn sang phía bên này.
Người đàn ông vừa rồi không thấy bóng dáng đâu, nay đang đi về phía cô, chân dài sải bước, nhanh chóng đến gần xe cô.
Khuôn mặt anh ta rất anh tuấn, ánh mắt thâm trầm.
Khi bắt gặp ánh mắt của cô thì có chút giật mình, giống như cho rằng người ở trong xe đáng ra phải là người khác chứ không phải là Ngôn Tiêụ Ngôn Tiêu đạp chân ga cho xe chạy một đoạn, rồi đột nhiên lùi ra sau, buộc anh ta phải lùi lại cuối đường, sau


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡