⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

lớn tiếng mắng “Mẹ kiếp, cậu cãi lệch tôi phải không?” Nghe thấy thế, Dương Trì bèn khựng lại, người hơi đổ nghiêng về phía trước theo quán tính.
Tống Diệm quát “Đứng im đấy cho tôi… Nghiêm ” Dương Trì đứng thẳng lưng.
Tống Diệm hất cằm hướng về phía đường lớn “Về đơn vị ” Dương Trì thẳng lưng quay người, bước xuống cầu thang.
Trời tang tảng sáng, ngoài phố thưa thớt bóng người và xe cộ qua lại.
Một chiếc xe cứu hỏa đang đỗ bên kia đường.
Giang Nghị đi đến, định nói gì đó nhưng thấy Tống Diệm cau mày, cáu kỉnh hất đầu về phía xa xa.
Giang Nghị đứng nghiêm, giơ tay chào rồi đuổi theo Dương Trì.
Tống Diệm vẫn đứng đấy, cầm khẩu trang lau qua loa khuôn mặt nhem nhuốc.
Sơ ý động phải chỗ răng đau, anh rên khẽ một tiếng nhưng vẫn cố chịu đựng, đầu lưỡi liếm qua chỗ răng ấy theo thói quen rồi lại nhỏ một ngụm nước bọt lẫn máu sang bên cạnh.
Mẹ nó, đau răng đúng là khó chịu chết đi được Tống Diệm quay đầu lại nhìn về phía văn phòng Hứa Thấm giây lát rồi lập tức dời mắt.
Giang Nghị vừa lên xe, Dương Trì liền nói ra thắc mắc của mình “Sao tôi thấy hôm nay Đội trưởng Tống cứ là lạ thế nào ấy?” Giang Nghị hất cằm hỏi “Muốn nói gì?” Dương Trì nhíu mày phân vân “Với tình tính của anh ấy, như bình thường đã sớm nổi cơn tam bành rồi.” Giang Nghị cười nhẹ “Chắc đối phương là nữ thôi.” Dương Trì lớn tiếng phản đối “Con người Đội trưởng Tống chẳng khách sáo với phụ nữ lắm đâu… Chắc tại thấy cô ta xinh đẹp đây mà.” Anh ta còn chưa nói hết câu thì bị Tống Diệm lúc đó đang kéo tay nắm cửa xe nhảy lên vỗ một cái vào gáy đau điếng.
Tống Diệm lập tức ôm đầu xin tha “Im ngay đây ” Tống Diệm nghiêm mặt “Lái xe.” Chiếc xe cứu hỏa màu đỏ chậm rãi lăn bánh.
Đường phố lác đác bóng người, đèn đuốc dần tắt khi sắc trời đã bắt đầu hửng sáng.
Tống Diệm vắt tay lên cửa sổ, điếu thuốc kẹp nơi ngón giữa đã cháy đến đầu lọc.
Anh quay đầu nhìn đám anh em đang ngủ vạ vật trong xe, rít hơi thuốc cuối cùng rồi chậm rãi nhả khói.
Cảnh tượng ở bệnh viện khi nãy chợt hiện về trước mắt.
Cô hai tay đút túi áo, ngồi dựa lưng vào ghế, chiếc cằm khẽ hất, biểu cảm hờ hững nhìn anh không cảm xúc.
Hệt như năm đó.
Tống Diệm không ngờ cô đã về nước, hơn nữa còn không nhận ra mình.
Haiz, thoáng cái đã sắp mười năm rồi.
oOo Sau khi tan ca, Hứa Thấm đi đến khu khám bệnh tầng chín của khoa Bỏng tìm giáo sư Từ Khẳng.
Tối qua, trong lúc phẫu thuật, cô đã nảy sinh một nghi vấn nho nhỏ, định thỉnh giáo ông.
Lúc này là tám giờ sáng, Từ Khẳng không có ở bệnh viện.
Hứa Thấm hỏi y tá mới phát hiện ra mình nhớ nhầm ngày.
Hôm nay là thứ Bảy, giáo sư Từ nghỉ trực, cô lại cứ tưởng là thứ Sáụ Gần đầy cô mệt đến mức trời đất quay cuồng, thời gian đảo lộn luôn rồi.
Hứa Thấm ra sức day sống mũi, định thần một lúc rồi quay người đi về phía thang máy, lúc ngang qua phòng vệ sinh lại vô tình nghe thấy tên của mình được nhắc tới trong đoạn hội thoại của ai đó.
“Nghe nói sau khi Hứa Thấm rời khỏi khoa Cấp cứu sẽ được thăng chức thành bác sĩ chủ trị đấy.” Đây là giọng của Dương Tư Giai.
Cô ta và Hứa Thấm vào bệnh viện cùng thời điểm, từ vị trí bác sĩ thực tập lên bác sĩ nội trú.
“Gì cơ?


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡