Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

thấy cũng khó từ chối, đành mỗi người gọi một cô ngồi xuống phục vụ.
A Lộ xua tay ra hiệu mấy người còn lại đi ra ngoài rồi khoác vai Tiêu Diệc Kiêu “Anh Diệc, anh không gọi em nào đến tâm sự à?” Tiêu Diệc Kiêu chỉ Hứa Thấm “Làm sao dám, bạn gái anh đang ngồi đây này.” Hứa Thấm bị mang ra làm bia đỡ đạn vẫn vờ như không nghe thấy.
Nhiều năm trước, A Lộ chỉ là tiếp viên hầu rượu, bây giờ đã lên chức quản lý rồi.
Cô ta lại rất thân với họ, biết Tiêu Diệc Kiêu chỉ nói đùa nê hai tay không hề rời cổ anh ta “Chị Thấm vẫn xinh đẹp như vậy, không biết hơn đám tiếp viên bọn em bao nhiêu lần nữa kìa.” Tiêu Diệc Kiêu chợt biến sắc mặt “So sánh thế à?” Hứa Thấm bên này không buồn đoái hoài, không lên tiếng đính chính cũng chẳng liếc nhìn cô ta lấy một cái.
A Lộ nhận thấy không ổn, vội đổi lời “Ôi, đúng là làm sao có thể so sánh được, khí chất khác nhau, không thể so...” Tiêu Diệc Kiêu xua tay “Thôi lượn đi ” A Lộ vâng vâng dạ dạ, đứng dậy rời đi, lát sau chắc muốn lập công chuộc tội, lại dẫn theo hai người đẹp bước vào, giới thiệu rằng hai người này là tiếp viên mới, vì có Tiêu Diệc Kiêu nên dù hôm nay là ngày nghỉ của họ nhưng vẫn điều đến.
Đúng là dáng vẻ trông khá thanh tú, mùi son phấn cũng không nặng.
Tiêu Diệc Kiêu quay đầu lại nhìn Mạnh Yến Thần, rất hào phóng “Cậu chọn trước đi, em còn lại ngồi với tôi.” Mạnh Yến Thần lạnh nhạt “Không hứng thú.” Anh vừa dứt lời, cô gái mặc váy ngắn màu trắng cho là thật, bèn quay người định đi ra ngoài.
Ánh mắt Tiêu Diệc Kiêu thoáng lạnh lẽo, quát “Thái độ gì thế?
Đứng lại cho tôi.” Cô gái kia quay người, ánh mắt đúng lúc giao với Hứa Thấm, Hứa Thấm vẫn mang vẻ mặt hờ hững ngàn năm không đổi.
Tiêu Diệc Kiêu mắng tiếp “Cái thói này ở đâu ra vậy?” A Lộ cười giả lả làm lành “Chết thật, con bé này, thật không có quy củ gì cả.” Cô gái kia không lên tiếng giải thích, cũng không tỏ vẻ biết lỗi, mặt mày vẫn lạnh tanh.
Dáng vẻ thờ ơ này trông có phần giống với Hứa Thấm.
Nghĩ thế nào, Mạnh Yến Thần liền chỉ cô ta “Chọn cô ta đi.” Cô ta nghe vậy thì đi đến ngồi luôn vào giữa Mạnh Yến Thần và Hứa Thấm.
Lúc này, bên phía mấy cô tiếp viên bị thờ ơ khi nãy, bầu không khí bắt đầu rôm rả, bên Mạnh Yến Thần và Tiêu Diệc Kiêu lại có vẻ bức bí vì có người coi người ta tựa như không khí.
Tính ra, Tiêu Diệc Kiêu thỉnh thoảng còn hỏi han được vài câu có lệ, chứ Mạnh Yến Thần thì một mực im như thóc.
Cô gái váy trắng ngồi bên cạnh Mạnh Yến Thần cứ thế uống rượu một mình, ngược lại trông có vẻ khá tự tại.
Mạnh Yến Thần chợt hỏi “Có đi không?” Cô ta thẳng thắn đáp “Tôi không đi khách.” Mạnh Yến Thần quay đầu, ánh mắt ẩn chứa vẻ kinh ngạc nhưng chỉ trong thoáng chốc.
Anh liếc nhìn Hứa Thấm, cô đang ăn nho, không nghe thấy cuộc nói chuyện bên này.
Cô gái áo trắng như bừng tỉnh, mím môi uống rượu, không nói gì nữa, lát sau rót rượu vào ly cho anh.
Mạnh Yến Thần hỏi “Tên gì?” “Diệp Tử.” “Quê ở đâu?” Diệp Tử trả lời một địa danh nào đó không nổi tiếng cho lắm.
Mạnh Yến Thần gật đầu “Chỗ đó cũng được.” “Anh từng đến đấy rồi à?” Diệp Tử có chút ngạc nhiên.
“Đi công tác.” Mạnh Yến Thần đáp


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡