Chương 17
vô số kể.
Có lần, Hứa Thấm bảo anh ta lăng nhăng, không ngờ Tiêu Diệc Kiêu nhún vai đáp “Anh mà lăng nhăng á?
Anh chung thủy yêu em bao nhiêu năm như vậy.
Có trời đất chứng giám đấy ” Từ bé, anh ta đã nghịch ngợm, chuyên gây sự, đến tận năm hai mươi tám tuổi vẫn còn bị bố đánh, không hề hứng thú với việc làm quan chức, chỉ thích xã giao kinh doanh.
Ban đầu, Tiêu Diệc Kiêu chỉ định làm chơi thôi, không ngờ lại kiếm ra bội tiền.
Anh ta là khách quen của Vịnh Lưu, gần như hằng đêm đều ở đó bàn chuyện làm ăn, chiêu đãi khách khứa, rượu ngon gái đẹp, vung tiền như rác.
Mạnh Yến Thần chỉ vừa nói ra cái tên Tiêu Diệc Kiêu đã được nhân viên phục vụ dáng vóc bảnh bao khom lưng dẫn đường.
Lúc đi qua thang máy sang trọng, vô tình Hứa Thấm thấy hộp cứu hỏa, bên cạnh có bản “Kiểm tra an toàn phòng cháy chữa cháy” ghi rõ ngày kiểm tra, tên họ, đơn vị của người kiểm tra và đánh giá.
“Ngày 16 tháng 04, Vương Tuyển Khải, Đại đội Phòng cháy Chữa cháy quận Nam Thành, đúng quy định.” … “Ngày 17 tháng 09, Trương Hạo Khả, Đại đội Phòng cháy Chữa cháy quận Nam Thành, đúng quy định.” … Thang máy kêu “ting ting”, cửa vừa mở đã thấy Tiêu Diệc Kiêu đứng bên trong.
Mạnh Yến Thần hất cằm “Đi đâu thế?” Tiêu Diệc Kiêu tươi cười “Chẳng mấy khi bác sĩ Hứa rồng đến nhà tôm, phải đích thân xuống lầu đón tiếp long trọng chứ sao nữa.” Hứa Thấm quay sang, thản nhiên nói “Giữ sức mà đi nịnh nọt bạn gái của anh đi.” Tiêu Diệc Kiêu bắt được ánh mắt cô, quay lại nhìn vào bản kê, hỏi “Xem gì vậy?” Hứa Thấm hờ hững đáp “Không có gì.” Thang máy chầm chậm đi lên, Hứa Thấm bỗng nói “Tuần trước, em gặp Tống Diệm.” Sắc mặt Mạnh Yến Thần và Tiêu Diệc Kiêu mỗi người một vẻ.
Tiêu Diệc Kiêu hỏi trước “Cậu ta đang làm gì?
Để anh đoán xem nào, không phải đang làm ông chủ giống anh đấy chứ?” Ánh mắt Hứa Thấm trở nên ảm đạm, cô chỉ nhả ra mấy chữ “Lính cứu hỏa.” Thang máy yên lặng như tờ.
Hứa Thấm như nhận ra sự thương hại trong bầu không khí trầm mặc này.
Mạnh Yến Thần xưa nay luôn biết tiết chế lại chợt cười khẩy một cái “Biết ngay thằng nhóc đó không có tiền đồ gì mà.” Hứa Thấm gật đầu cười nhàn nhạt “Phải đấy ” oOo Hứa Thấm ra khỏi thang máy sau cùng thấy Tiêu Diệc Kiêu cũng bước chậm lại.
Cô hỏi “Nhìn gì vậy?” Tiêu Diệc Kiêu nghiêng đầu nói nhỏ “Em đang nghĩ đến Tống Diệm à?” Hứa Thấm lạnh nhạt “Anh ta thì có gì mà phải nghĩ chứ?” Tiêu Diệc Kiêu không biết đáp sao, chỉ đành cười xòa rồi dịu dàng vuốt tóc cô.
Đèn màu xoay vòng, mờ mờ ảo ảo.
Trên màn hình tivi đang phát một bản nhạc xưa cũ với âm lượng cực nhỏ.
Hai nữ phục vụ nửa ngồi nửa quỳ bên bàn, rót nước hầu rượụ Hứa Thấm đi vào phòng vệ sinh.
Mạnh Yến Thần ngồi trên sô pha uống rượụ Tiêu Diệc Kiêu ngồi xuống bên cạnh, khẽ huých anh một cái.
Ly nước của Mạnh Yến Thần sóng sánh “Gì?” Tiêu Diệc Kiêu hất cằm “Gần đây có quen cô nào không?” Mạnh Yến Thần lắc đầụ Ánh mắt Tiêu Diệc Kiêu nhìn thoáng anh, cười mờ ám “Thằng nhãi này, không phải cậu có bệnh khó nói đấy chứ?” Mạnh Yến Thần lạnh nhạt liếc nhìn anh ta “Hay là để tôi mang cậu ra thử xem nhé?” Tiêu Diệc Kiêu ghét bỏ ra mặt “Đi chết đi, ông đây không hứng thú với đàn ông.” Em gái phục