Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 29

là xui xẻo, đứng bên ngoài gần mười phút không có bóng một chiếc xe nào, cô đi dọc theo dường dẫn đến ga tàu điện ngầm, tính là nếu không có xe thì đi tàu về, khuông muốn nhìn đến chiếc Land Rover đỗ bên đường của Chu Tự Hàn.
Sở Dĩnh thực sự không có tâm trạng muốn dính dáng đến hắn nữa, cũng không đợi taxi, bước nhanh về phía ga tàu ngầm, nhưng vẫn bị Chu Tự Hàn bắt được, Sở Dĩnh liên tục đập túi vào người hắn nhưng vô dụng, Chu Tự Hàn nhất định không buông.
Mới hơn sáu giờ, trên đường người qua người lại, hai người đều có ngoại hình không thuộc loại ném vào đống người không tìm ra, cộng thêm con người vốn trời sinh tò mò, hai người dây dưa ven đường khiến cho số người người ngoảnh lại nhìn đến 200%.
Sở Dĩnh choáng váng, Chu Tự Hàn tuy là thương nhân, nhưng với đống tin tức bên lề cũng sớm trở thành nhân vật nổi tiếng, có khi còn hơn cả minh tinh, hắn không xấu hổ, mình việc gì phải nghĩ, Sở Dĩnh cảm thấy, có lẽ Chu Tự Hàn tựa sát vào cô quá, cho nên mới không sợ.
Cuối cùng Sở Dĩnh bị hắn túm lên xe, vừa mới ngồi lên, vèo một cái xe phi đi, Sở Dĩnh vội vàng túm lấy tay cầm trên đầụ Chờ xe dừng lại, Sở Dĩnh mới phát hiện đã đến khuôn viên Lục Thành, hơn nửa năm trước, cô đã kết thúc quan hệ với Chu Tự Hàn ở đây, nếu có thể cô muốn cả đời đừng bao giờ quay lại nơi này, chỗ này khiến cô nghĩ đến cảnh mình nằm dưới Chu Tự Hàn như thể một… Sở Dĩnh cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô chẳng còn sức lực đối phó với Chu Tự Hàn nữa, cô muốn cùng mẹ bình yên sống qua ngày, sao lại khó như vậy, cô vuốt vuốt cái trán đau buốt “Chu tổng rốt cuộc anh muốn gì?
Xem như tôi cầu xin anh, bỏ qua cho tôi được không?” Chu Tự Hàn bốc hỏa, lập tức nhào người tới, bên ngoài sắc trời đã nhá nhem, bên trong xe đèn cũng không bật, đèn đường xuyên qua cửa kính chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của hắn, càng trở nên âm trầm khó đoán, Sở Dĩnh không sợ hắn, cũng chằm chằm nhìn lại, không biết bao lâu sau, Chu Tự Hàn mới âm hiểm mở miệng “Sở Dĩnh, tôi thật sự xem thường cô rồi, tìm đến nhà nhanh như vậy, để tôi đoán xem có phải Hàn Chấn không?”Sở Dĩnh kinh ngạc “Hàn Chấn là ai?” Sở Dĩnh vốn đã quên sạch chuyện mấy ngày trước, Chu Tự Hàn lại lý giải thích cô cố ý giấu giếm, hỏa khí bị kiềm chế lại bùng lên “Muốn làm minh tinh thì đi với tôi chẳng phải nhanh hơn, sao phải vòng vo chụp quảng cáo, giờ thì sao?
Trừ quảng cáo của Âu Phỉ, Hàn Chấn cho cô điều kiện gì nữa, hay cô thấy anh chàng đó trẻ khỏe, trên giường tốt hơn tôi…” Càng nói càng hạ lưu, Sở Dĩnh tức giận tận đầu, giơ tay định cho hắn một cái tát, nhưng bị Chu Tự Hàn nhanh hơn đè cô xuống ghế “Thế nào?
Bị tôi nói trúng thẹn quá hóa giận?
Lại còn định tặng tôi một cái tát?” Sở Dĩnh giãy giụa mấy cái không thoát khỏi sự kiềm chế của hắn “Chu Tự Hàn, anh nói cái quái gì đấy, tôi không biết ai là Hàn Chấn?
Âu Phỉ…” Đột nhiên, Sở Dĩnh nghĩ ra, có phải người đàn ông gặp cô ở quán café hôm đó, hai mắt Sở Dĩnh sáng rực, chợt nảy ra một ý.
Sở Dĩnh chin Chu Tự Hàn khẽ nở nụ cười, Chu Tự Hàn cảm giác người phụ nữ này có ý đồ không tốt, lập tức nghe thấy


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡