Chương 6
thân hình cao lớn, ánh mắt tàn bạo hung ác, giống như hung thần muốn giết người nhìn anh ta.
Trình Thịnh còn chưa kịp nhìn rõ mặt người đó thì trên đầu anh ta đã bị một chiếc áo khoác màu đen phủ lên.
Người nọ cách lớp áo khoác, mạnh mẽ đánh anh ta một trận.
Chiêu thức tàn nhẫn, tốc độ ra quyền cực nhanh, dường như đang coi anh ta là bao cát mà điên cuồng phát tiết.
Trình Thịnh không có cách lên tiếng kêu cứu, cũng không có sức đánh trả, anh ta đành bị động chịu đòn từ người kia.
Cơ thể Trình Thịnh cuộn tròn thành một cục, anh ta cố gắng che chở vị trí yếu ớt nhất của mình.
Người nọ đánh vài phút, cảm thấy mức độ sát thương không quá nặng, cũng đã phát tiết hết sự giận dữ thì dừng tay.
Người đó lấy áo khoác trên đầu Trình Thịnh ra, cởi bỏ dây thừng trói tay anh ta, sau đó không nói một lời đứng dậy rời đi.
Trình Thịnh được mấy bạn học khác phát hiện, họ đưa anh ta vào bệnh viện, còn báo cảnh sát để điều tra.
Tuy nhiên chỗ khúc quanh kia vừa vặn không có camera, những chỗ khác có camera ghi hình cũng không hề quay được hình ảnh của người kia.
Lễ Quốc Khánh trường học mở cửa cho người ngoài vào, người dân ra vào đông đúc, không có ai kiểm tra.
Cảnh sát không có manh mối để điều tra tiếp, Trình Thịnh đành phải tự nhận bản thân xui xẻo.
Lục Chi ra đến cổng trường thì lập tức gọi điện thoại cho Lục Dục Chi.
Lục Dục Chi luôn để nhạc chuông thông báo đặc biệt đối với cuộc gọi của cô.
Cô vừa mới ấn nút gọi điện thoại thì nghe được phía sau truyền đến tiếng chuông quen thuộc.
Nghe điện thoại nha.
Nhạc chuông là giọng nói của một thiếu nữ hơi nũng nịụ Rất có thể do ngượng ngùng khó mở miệng, bốn chữ được nói cực nhẹ, gần như giống với âm gió.
Lục Chi kinh ngạc xoay người, cô lập tức nhìn thấy bóng dáng thân quen.
Lục Dục Chi lẳng lặng đứng ở phía sau lưng cô, cô vừa quay người lại liền rơi vào trong ngực anh.
Lục Chi vòng tay ôm eo anh, cô vùi đầu ở trước ngực anh.
Cô vô cùng ấm ức, nước mắt lăn dài xuống gò má.
Giờ phút này Lục Chi giống như con cá bị rời xa nước, ra sức hấp thụ không khí ở trên người anh.
Một tay Lục Dục Chi đặt ở sau gáy Lục Chi, một tay thì nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
Hành động thân mật giống như một đôi tình nhân, kéo theo không ít ánh nhìn tò mò, ngưỡng mộ của người xung quanh.
Lục Dục Chi đối với những ánh mắt tìm tòi nghiên cứu như có như không đó, anh hồn nhiên không để tâm.
Chỉ cho đến khi hơi thở, hương vị của cô gái nhỏ phủ đầy cõi lòng anh thì anh mới có linh hồn.
"Chi Chi, anh đã trở lại." Hơi thở của Lục Dục Chi áp sát bên tai Lục Chi, từng câu từng chữ anh nói mang theo nhu tình cực lớn.
“Hức, em rất nhớ anh nha." Lục Chi khẽ nói, nhưng cô không chịu ngẩng đầu nhìn anh.
Không phải cô không muốn nhìn anh, mà do vừa rồi cô khóc rất lâu, giờ hai mắt cô hơi sưng.
Lục Chi có chút giận dỗi bản thân, cô cảm thấy mình quá yếu ớt.
Vốn dĩ cô có thể chào đón anh trai với gương mặt xinh xắn.
Kết quả thì giờ không chịu nổi ủy khuất chui vào lòng anh trai khóc.
"Chi Chi ngoan, anh cũng rất nhớ em." Lục Dục Chi chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, nước mắt của cô gái nhỏ thấm ướt áo