Chương 18
Lục Chi vào lòng, một tay anh vỗ nhẹ lưng cô, một tay cầm ô che nắng cho cả hai.
Cô gái nhỏ khóc khiến anh vô cùng đau lòng, anh cau mày, ôn nhu dỗ dành Lục Chi "Chi Chi làm sao vậy, có phải người khác khi dễ em không?
Anh báo thù cho em.
Chi Chi ngoan, đừng khóc, anh đau lòng." Cô gái nhỏ khóc càng hăng hơn, tiếng khóc nức nở ban đầu dần dần trở nên lớn hơn.
Nước mắt của cô thấm ướt một mảnh áo sơ mi trắng trước ngực Lục Dục Chi.
"Chi Chi ngoan, nói cho anh biết được không?" "Hu hu hu, có phải anh muốn rời bỏ em hay không, hu hụ.." Lục Chi không đầu không đuôi vừa khóc lóc vừa kể lể.
Lửa giận của Lục Dục Chi mới dập tắt lúc này bốc cháy, anh cho rằng có người khi dễ bảo bối của anh.
"Nói bừa, tại sao anh lại không muốn Chi Chi cơ chứ?" Lục Dục Chi dỗ dành cô gái nhỏ trong ngực mình.
Lục Chi ngẩng đầu, hai mắt cô sưng đỏ, cô nhỏ giọng thút thít "Tây Tây nói anh trai của bạn ấy lên đại học thì học ở một nơi rất xa, một năm trở về nhà được một hai lần.
Anh có phải cũng muốn rời bỏ Chi Chi đi học ở nơi rất xa không?" "Sẽ không, anh sẽ luôn ở bên cạnh Chi Chi, luôn chăm sóc Chi Chi." "Có thật không, chúng ta móc ngoéo tay, đóng dấu, anh không được gạt em." Cô gái nhỏ giơ tay lên, đôi mắt mờ mịt ngập nước bỗng nhiên sáng ngời, vẻ mặt đầy mong chờ nhìn anh.
Lục Dục Chi chiều theo ý Lục Chi, anh móc ngoéo tay với cô, anh nói sẽ ở bên cô mãi mãi.
Cô gái nhỏ vất nỗi buồn thương tâm sang một bên, cô toét miệng cười.
Lục Dục Chi duỗi tay lau nước mắt trên khóe mắt cô, động tác của anh rất ôn nhu, nhưng vẫn không quên trêu ghẹo Lục Chi "Chỉ vì chút lý do này mà khóc lóc giống như con mèo nhỏ vậy à?" "Anh, em không muốn anh rời bỏ người ta mà." Cô gái nhỏ chu miệng nũng nịu, Lục Dục Chi cưng chiều ôm chặt cô.
Trên đường về nhà, Lục Dục Chi nắm tay Lục Chi, anh nghe cô kể chuyện thú vị ở trên trường lớp.
Khi cả hai đi ngang qua một cửa hàng nhỏ bán kem, Lục Chi dừng chân, cô lấy ra năm đồng tiền tiêu vặt ở trong túi, do dự vuốt ve đồng xụ Vì Lục Chi mới khóc xong nên Lục Dục Chi quyết định cho cô tham ăn một lần, anh dứt khoát nắm tay cô kéo đến trước tủ kem.
"Muốn ăn cái nào thì lấy, anh mua cho em." Cô gái nhỏ chọn một cây kem vị dâu tây, cô không muốn anh trai trả tiền.
Lục Chi nhanh chân nhanh tay kín đáo đưa năm đồng tiền của mình cho bà cụ chủ quán kem, sau đó lập tức kéo anh trai đi.
Đi được một đoạn cô gái nhỏ mới bóc túi kem ra, cô đưa que kem tới trước mặt Lục Dục Chi, cô chớp đôi mắt to tròn và nhìn anh.
"Hử?" Lục Dục Chi nghi hoặc.
"Cho anh ăn." "Vì sao?
Anh không ăn, Chi Chi ăn đi." Lục Dục Chi yêu thương sờ đầu em gái, đẩy kem về lại trước mặt cô.
Cô gái nhỏ không nghe lời, một hai nhét cây kem vào trong tay anh, cô nhỏ giọng nói "Em hiểu lầm anh, đây là quà xin lỗi của em." Tim Lục Dục Chi đập mạnh, anh đứng sững sờ tại chỗ, nhất thời hàng trăm mối cảm xúc ngổn ngang đồng thời xuất hiện, cô gái nhỏ của anh thật biết cách khiến anh vui vẻ.
Lục Chi thấy anh không nhận, cô gấp gáp đến mắt