Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

muốn nhiều hơn...
Bộ ngực mới vừa rồi được anh trai xoa nắn vừa đau vừa ngứa nhưng thực sự thoải mái.
Lục Chi thấy bản thân mình điên rồi, cô chỉ bị Trình Thịnh hôn trán một cái đã hận không thể tẩy rửa sạch sẽ mười mấy lần nơi da thịt bị đụng chạm.
Cả cơ thể cô run rẩy, cô cảm thấy sợ hãi, ghê tởm và buồn nôn.
Tuy nhiên vượt qua giới hạn anh em, cô bị anh trai hôn, bị anh vuốt ve, cơ thể cô không hề bài xích mà vui vẻ đón nhận.
Lục Chi cảm thấy mình thật bỉ ổi, hóa ra, cô lại khát vọng anh trai mình đến như vậy?
Nhưng mà bọn họ là anh em, trên người chảy cùng một dòng máụ Cô không phải thiếu nữ vô tri, trong sách y học bọn họ như vậy là trái luân thường đạo lý.
Hôn môi đã là vượt quá ranh giới, chẳng lẽ bọn họ còn muốn tiếp tục phóng túng hay sao?
Cha mẹ ở trên trời có thể nhìn thấy bọn họ không, cha mẹ có khó chịu, có hối hận khi sinh ra hai đứa con như bọn họ không?
Nếu như Lục Dục Chi không hỏi ý kiến của cô, không cần biết đáp án của cô mà mạnh mẽ cưỡng ép cô thì có lẽ Lục Chi sẽ bớt đi một chút cảm giác tội lỗi.
Nhưng, người anh trai từ nhỏ đến lớn luôn đối xử dịu dàng với cô, anh hỏi cô ghê tởm không, anh hỏi cô có muốn tiếp tục không.
Anh trai có phải hay không cũng… Đầu Lục Dục Chi chôn ở bên gáy Lục Chi, anh cảm nhận được vài giọt nước mắt chảy xuống má mình.
Anh ngẩng đầu, không biết từ khi nào em gái mình đã rơi lệ.
Lục Dục Chi nghĩ, ngày hôm nay bản thân anh quá phận rồi, bởi vì một người ngoài cuộc mà nổi lên tâm tư như vậy, còn muốn xâm phạm em gái.
Khóe miệng anh cười khổ, anh duỗi tay lau nước mắt cho em gái.
"Xin lỗi, Chi Chi, anh say rồi." Anh trai vì sao không chạm vào cô?
Vì sao say rượu cũng không muốn chạm vào cô?
Vì sao đã hỏi cô có thể hay không, nhưng sau đó lập tức nhẫn tâm bỏ mặc một mình cô?
Tâm tư Lục Chi vốn nhạy cảm yếu đuối, giờ phút này cô đang rơi vào vòng lặp tuần hoàn vô tận.
Lục Chi cắn môi, dấu vết trên người cô chứng tỏ rõ vừa rồi bọn họ kịch liệt ra sao.
Giây phút đó liều chết triền miên bao nhiêu thì hiện tại thương tâm bấy nhiêụ Trong phút chốc Lục Chi ngồi dậy, cô mặc lại váy, đi chân trần rón ra rón rén mở cửa muốn đi xem Lục Dục Chi.
Đèn phòng khách sáng trưng, đèn trong căn phòng Tổng thống cực kỳ hoa lệ, từng tầng từng lớp tua rua của chùm đèn thủy tinh chiếu sáng toàn bộ căn phòng.
Lục Dục Chi đang chạy trên máy chạy bộ gần cửa sổ.
Lục Chi nhón chân từng bước tới gần anh "Anh." Cô gọi Lục Dục Chi, giọng nói mang theo thanh âm khàn khàn vì vừa mới khóc, ngữ khí mềm mại nhẹ nhàng lại dè dặt cẩn thận.
Lục Dục Chi đột ngột quay đầu, anh nhìn thấy em gái đứng dưới ánh đèn.
Cô bị ánh đèn phản chiếu, làn da trắng nõn như đang tỏa sáng, đôi mắt cô vẫn còn vương vấn những giọt lệ tựa như sao băng, chiếu rọi đến một góc tối tăm trong trái tim anh.
Chóp mũi Lục Chi hơi hồng, đôi môi anh đào sưng đỏ, trên xương quai xanh còn rất nhiều dấu vết do anh lưu lại.
Gót chân nhỏ nhắn của em gái anh giẫm lên thảm sàn, ngón chân xinh xắn nhỏ nhắn hơi mất tự nhiên cuộn tròn.
Lục Chi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡