Chương 3
gì.
Đôi mắt đào hoa đa tình mở ra, không gian yên tĩnh cho thấy chỉ còn một mình anh trong phòng.
Anh ngồi dậy với vẻ vô cảm, chiếc chăn trắng trượt xuống để lộ cơ thể cường tráng phủ đầy dấu hôn mập mờ.
Anh cào tóc, nở nụ cười thâm trầm đầy hứng thú.
Sau khi nhắn tin cho trợ lý, anh lười nhác đứng dậy mặc áo choàng tắm.
Trên mặt đất có một chiếc đầm dự tiệc trắng bị xé rách, vừa mềm mại vừa cứng cỏi, giống như người chủ đã từng mặc nó.
Anh nhặt đầm đưa lên chớp mũi ngửi, mùi hương hoàng ngọc lan bay phảng phất.
Nhớ lại cảm giác cơ thể mềm mại nằm trong lòng, vừa thơm vừa mềm, khiến người ta say đắm.
Mấy tiếng sau, trợ lý đã điều tra đầy đủ thông tin.
Thích Thời Yến đọc tin tức do trợ lý gửi đến, khóe miệng cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
… Sổ tay tâm sự tuổi hồng của Thích Thời Yến.
Ngày 21 tháng 03 năm 2023 Có chết cũng đáng.
Căng Căng không đợi mình dậy đã đi rồi, chẳng vui gì cả.
Ngày hôm sau, Thư Căng vẫn đi làm như bình thường, cứ canh cánh trong lòng mãi những chuyện đã xảy ra chỉ càng mệt mỏi, con người phải luôn tiến về phía trước.
Cô nhi viện nhận nuôi ngày càng nhiều trẻ em, cuộc sống cũng ngày càng khó khăn.
Trên đời này, cho dù ai tốt bụng cỡ nào cũng vẫn có giới hạn, vì vậy các anh chị lớn phải đi làm để trang trải chi phí sinh hoạt của cô nhi viện.
Buổi sáng, Hàn Dịch Trầm gặp cô bèn khách sáo hỏi han quan tâm mấy câu, xin lỗi cô về việc không thể đưa cô về nhà tối hôm qua.
Thư Căng chú ý thấy tác phong của anh ta có phần thay đổi, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc trước đây đã trở nên ôn hòa hơn, nhất là khi nói đến tối hôm qua.
Thư Căng mỉm cười không cảm xúc, nói với anh ta không sao.
“Tiểu Thư, em có khỏe không?” Sau khi rót một tách cà phê quay lại chỗ ngồi, Thư Căng bỗng nhiên nghe thấy Trần Uyển hỏi thăm.
Cô vô thức giật mình, xoay người đáp lại với vẻ thắc mắc.
Trần Uyển cười nói “Chị thấy em cả ngày nay cứ lơ đãng, không có sức sống thế nào, em bị cảm hay thấy mệt trong người à, có cần nghỉ thêm một ngày không?” Thư Căng gượng cười “Không có việc gì đâu chị Trần, cám ơn chị đã quan tâm.” Trần Uyển “Nếu thấy không khỏe thì nhớ nói chị nhé, sức khỏe luôn quan trọng hơn công việc.” Thư Căng khẽ gật đầụ Thư Căng ở lại tăng ca, sau khi xử lý xong công việc tồn đọng ngày hôm qua cũng đã gần tám giờ.
Lúc cô ra khỏi công ty thì sắc trời đã hoàn toàn tối hẳn.
Cô đứng ở ven đường, lặng lẽ nhìn ánh đèn neon.
Những tòa nhà cao tầng sừng sững như những kẻ thống trị lạnh lùng, xe cộ qua lại, người đi đường tấp nập, cô giống như một người đứng ngoài tách biệt, cô độc, nhỏ bé.
Phòng trọ cô thuê cách công ty hơi xa, nhưng chất lượng khá tốt mà giá lại rẻ.
Thư Căng đi siêu thị mua nguyên liệu dự định nấu bữa tối đơn giản cho qua bữa.
Trên đường về nhà, cô bỗng nhìn thấy một chiếc xe dừng ven đường, trông khá quen mắt, nhưng cô không mấy để ý cứ tiếp tục đi.
Cho đến khi đi ngang qua chiếc xe, cửa kính xe hạ xuống, một giọng nói dễ nghe gọi cô.
“Trợ lý Thư.” Trong nháy mắt, cả người Thư Căng cứng đờ, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Cô đứng yên không nhúc nhích, chủ nhân