Chương 12
mấy đứa nhóc các em đang làm gì đó?” Bên kia đột nhiên vang lên tiếng la của một cô gái trẻ tuổi.
“Thôi xong, chị Huỳnh Huỳnh quay về rồi, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ.” “Chị Huỳnh Huỳnh trông rất tức giận, chết chắc rồi chết chắc rồi.” “Chị Căng Căng cứu mạng ” “Mấy đứa các em thật to gan, dám lấy trộm điện thoại của chị gọi điện cho ai đây, thật là… Ặc, chị hai.” “Chị Huỳnh Huỳnh nổi điên rồi, chạy mau chạy maụ” “Cứu mạng cứu mạng với ” Mấy đứa nhóc kia dường như đã chạy đi xa, đầu dây bên kia có hơi yên tĩnh.
“Bệnh viện nào?” Thư Căng hỏi thẳng.
“Gì, bệnh viện gì chứ…” Giọng điệu của Thẩm Huỳnh lộ rõ vẻ chột dạ.
“Thẩm Huỳnh ” Thư Căng trầm giọng.
“Ây da, chị hai à, là hai mẹ không để em nói cho chị nghe mà.” Thẩm Huỳnh đáng thương nói, sau đó nhỏ giọng oán trách “Mấy đứa nhóc phá phách này, lát nữa phải đánh bọn nó mới được.” “Em dám đánh bọn nhỏ thì chị đánh em đấy.” Thư Căng gắt lên.
“Ây da, chị hai, em chỉ nói thôi mà, có khi nào em thật sự đánh bọn nhỏ đâụ” “Bệnh viện nào, nói maụ” Thư Căng nhớ tới mẹ Trần nên cũng chẳng hơi đâu đôi co với cô ấy.
Đầu dây bên kia chần chờ trong giây lát, nhưng vẫn nói ra “Bệnh viện nhân dân 3, khoa gan, tầng ba, phòng 506.” Thư Căng nhận được tin tức vừa định cúp máy, đầu dây bên kia lại sốt ruột nói thêm “Chị hai à, chị đừng nói là em nói nha, chị cứ nói là Trần Bách Kha hay chị A nói, dù sao cũng đừng nói em, nếu không mẹ Trần và mẹ Thẩm sẽ mắng em chết.” Thư Căng cười tự giễu, có hơi tức giận “Thế nên là cứ giấu chị đúng không?” “Cũng không phải, anh cũng không biết…” Bên kia nhỏ giọng giải thích “Bách Kha vốn ở nhà nên đương nhiên biết.
Chị A thì đúng lúc trở về nhà vào ngày hôm sau, cũng do mấy đứa em lỡ miệng nói…” Thư Căng thở dài, biết mình cũng có lỗi, mấy hôm nay bởi vì chuyện đêm đó mà lòng luôn rối bời, không về nhà thăm hai mẹ, cũng không gọi điện cho bọn họ, nếu không mẹ Trần đã nằm viện nhiều ngày vậy mà cô cũng không biết.
“Chị biết rồi.” Cô bất lực nói, cúp máy rồi xin Hàn Dịch Trầm nghỉ phép, sau đó đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh, Trần Sương mặc đồng phục bệnh nhân ngồi trên giường bệnh, đang mỉm cười ấm áp.
Bên cạnh là Trần Bách Kha có khuôn mặt non nớt đang gọt táo cho bà ấy.
“Tiểu Kha, con không cần phải ở với mẹ, con mau quay về đi làm đi.” Giọng Trần Sương rất dịu dàng.
“Mẹ Trần đừng lo, con có rất nhiều thời gian rảnh, mẹ cứ lo tịnh dưỡng cho tốt đi, đợi mẹ khỏe lên con làm món chân giò kho tàu cho mẹ ăn nhé.” Trần Bách Kha đưa táo đã gọt vỏ cho bà ấy.
“Con đó, đúng là một đứa trẻ ngoan mà.” Trần Sương nhận lấy quả táo “Các con đều là những đứa trẻ ngoan, mẹ Trần thật có phúc khi có được đàn con ngoan như các con.” “Con cũng phải tích phúc mấy trăm đời mới có được hai người mẹ tốt nhất trên thế giới như mẹ Trần và mẹ Thẩm.” Trần Bách Kha nằm trên đùi bà ấy, ôm bà ấy làm nũng.
“Ngoan, các con đều ngoan.” Trần Sương xoa đầu anh ấy, ánh mắt dịu dàng “Tiểu Luyện, Tiểu Ưu, Căng Căng, con, Huỳnh Huỳnh và các em trai em gái của con cũng đều ngoan.” Thư Căng đứng trước cửa phòng bệnh nhìn một lúc, nhớ tới hai người mẹ vì