Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

giếm điều gì.
Nhưng..
Đã lâu lắm rồi không nghe trượng phu gọi nhũ danh của mình khiến Dung phu nhân khẽ sững người trong giây lát.
Chỉ đến khi thấy ánh mắt nam nhân từ dò xét chuyển thành nghi ngờ, Dung phân nhân mới như sực tỉnh khỏi cơn mộng, bà ấy rũ mắt khẽ nói "Không, thiếp không tin." Hồi yến tiệc đầu năm trong cung, Dung phu nhân theo Dung tướng tham dự.
Nhờ vị trí ngồi nên cũng được chứng kiến long nhan, quả đúng như lời đồn, sắc mặt Hoàng đế hồng hào, tiếng cười vang vọng, hơi thở mạnh mẽ chẳng có dấu hiệu nào giống người bệnh.
Thoạt nhìn, quả thực giống như đã chuyển biến tốt.
Cũng chính vì trạng thái quá tốt nên Dung phu nhân mới cảm thấy bất thường.
Song dẫu sao bà ấy cũng chỉ là một mệnh phụ trong chốn khuê phòng, chuyện của Hoàng đế, nếu Dung tướng không chủ động nói ra thì cũng không trong sự quan tâm của bà ấy.
"Vì sao phu nhân lại không tin?
Hoàng đế là chân long chuyển thế, phúc trạch sâu dày, lại được danh y chữa trị thì thân thể hồi phục cũng là điều dễ hiểu, chẳng phải sao?" Dung tướng nói ra câu ấy bằng giọng bình thản nhưng ánh mắt đen láy sắc bén lại không rời khỏi Dung phu nhân lấy một giây.
"Tất nhiên mệnh của Hoàng thượng được ông trời bảo hộ, nhưng mà.." Dung phu nhân cân nhắc "Việc gì khác thường đều có nguyên do.
Bệnh có thể chữa, nhưng với căn bệnh trước kia từng được truyền ra từ trong cung, chứng nan y thì sao có thể nói khỏe là khỏe liền, trừ phi.." "Trừ phi bệnh đó vốn không thật, hoặc là.." Dung phu nhân ngừng lại.
Dung tướng tỏ vẻ tán thưởng.
Ông ấy gật đầụ "A Đào thật thông tuệ, không giống những mệnh phụ tầm thường trong nội viện." Đột nhiên được trượng phu khen ngợi khiến Dung phu nhân bất giác đỏ mặt.
Thấy dáng vẻ đáng yêu hiếm có ấy của thê tử, trong lòng Dung tướng khẽ rung động nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh như thường.
"Thần y kia vốn chẳng phải thần y gì cho cam." Dung tướng giễu cợt "Vốn chỉ là một kẻ giang hồ biết qua về y lý do Thục phi và Tĩnh Vương đưa tới mà thôi." Dung phu nhân trợn mắt kinh ngạc.
"Thục phi và Tĩnh vương?
Bọn họ, sao bọn họ lại dám.." "Sao lại không dám?
Thục phi là người được Hoàng đế yêu thương nhất, Tĩnh Vương lại là nhi tử được thiên vị nhất.
Năm xưa Hoàng đế kế vị không phải đích tỷ cũng chẳng phải trưởng tử, chuyện như vậy đủ để khiến hai mẫu tử họ nảy sinh lòng khác rồi." Đúng vậy.
Hoàng đế vốn là Vũ Vương gia chiến công lẫy lừng, song vì công cao chấn chủ mà bị tiên đế sinh lòng nghi kị.
Thế là cuối cùng bị tiên đế khép tội, đày đệ đệ ruột thịt ra biên cương lạnh giá giam lỏng.
Căn bệnh của Hoàng thượng bây giờ ắt hẳn cũng do hồi đấy để lại.
Về sau, tiên đế lại thiên vị nịnh thần, hãm hại bầy tôi trung thành.
Phía Bắc vì thiếu Vũ Vương gia trấn thủ mà bị dị tộc đánh chiếm, thế như chẻ tre, thẳng tiến về phương Nam, chỉ còn cách kinh thành năm trăm dặm.
Lúc ấy, chính huynh trưởng của Hoàng hậu, từng là Trấn Nam Tướng quân đã mạo hiểm làm trái thánh chỉ, tự mình rời kinh đón Vũ Vương gia về kinh.
Nhờ vậy mà Đại Yên mới xoay chuyển được tình thế bị áp bức, suýt thì mất cả kinh thành.
Về sau, Vũ vương gia đánh bại dị tộc, đăng cơ xưng đế, dốc lòng trị chính, trọng dụng hiền tài.
Trải qua mười năm dưỡng sức nghỉ binh, Đại Yên cuối cùng lại khôi phục được cảnh tượng hưng thịnh phồn vinh.
Tuy về sau Hoàng thượng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡