Chương 10
muốn nâng nữ nhân kia làm chính thất?
Nàng ta đã hại Hoan Nhi thảm thương như thế, sao hắn có thể..
bạc tình bạc nghĩa đến vậy.." Dưới ánh nhìn nghiêm nghị của trượng phu, giọng Dung phu nhân không còn sắc bén, gần như mất hẳn nhưng Dung tướng vẫn hiểụ Nhìn Dung phu nhân run rẩy vì phẫn hận, Dung tướng khẽ thở dài ôm bà ấy vào lòng, dịu giọng an ủi.
Đôi mắt Dung phu nhân đỏ hoe.
Từ lúc rời phủ Thái tử, bà ấy luôn chìm trong lo lắng.
Mỗi khi nghĩ đến nữ nhi còn trẻ trung xinh đẹp, lại vì phu quân sủng thiếp diệt thê mà rơi vào kết cục như vậy, bà ấy không sao dằn nổi căm hận trong lòng.
"Ta hối hận quá..
Năm ấy lẽ ra không nên để Hoan Nhi gả vào phủ Thái tử..
Nếu không, con bé đâu đến nỗi trẻ tuổi mà đã phải bỏ lại đứa trẻ thơ dại.." Giọng Dung phu nhân nghẹn ngào không nói thành lời.
Nghe đến đó, bàn tay đang vuốt lưng bà ấy của Dung tướng chợt khựng lại.
"Thái tử không biết trân trọng Hoan Nhi, đó là tổn thất của hắn." "Phu nhân cũng không cần quá tự trách, nàng chẳng phải cá, sao biết được niềm vui của cá?" Câu nói cuối, giọng Dung tướng lạnh lùng hẳn đi.
"Phu quân.." Dung phu nhân cứng đờ, ngẩng lên nhìn ông ấy, trong mắt đầy vẻ khó tin "Ý của chàng là..?" "Đúng như nàng nghĩ." Đến lúc này, Dung tướng cũng chẳng muốn giấu giếm nữa.
Ông ấy khẽ thở dài "Ta từng nói nhưng nàng không tin.
Việc gả cho Thái tử, không chỉ là Hoan Nhi cầu xin, mà là chính nó lấy tính mạng ra uy hiếp mới có được." "Sao có thể như vậy " "Cớ gì lại không thể?" Lời cũ lặp lại, song lần này từ giọng điệu của trượng phu, Dung phu nhân hiểu rõ Dung tướng không hề lừa mình.
Sự việc đã đi xa thế này, ông ấy cũng không cần giấu giếm thêm.
Trước kia bà ấy vẫn cho rằng đó chỉ là cái cớ thoái thác, nào ngờ..
Cả người Dung phu nhân bỗng chốc rã rời, nếu không được Dung tướng đỡ lấy, e đã ngã quỵ ngay tại chỗ.
Bà ấy vốn tưởng Hoan Nhi sau khi gả vào Đông cung mới dần nảy sinh tình với Thái tử, từ đó buồn phiền mà phai tàn nhan sắc.
Bà ấy cũng cho rằng việc gả Hoan Nhi là ván cược vì lợi ích của gia tộc nên trong lòng luôn thấy có lỗi với đại nữ nhi.
Nhưng mà hoàn toàn không ngờ, ếch ngồi đáy giếng, hóa ra sự thật mà bà ấy tin tưởng bấy lâu nay lại chẳng phải là chân tướng.
Nhìn sắc mặt thê tử, Dung tướng đã đoán được phần nào, cười gượng "Trong lòng A Đào ta chính là kẻ tham quyền, đem hạnh phúc nữ nhi ra đổi chác sao?" Trong lời nói phảng phất ý tự giễụ Trước kia thê tử không tin, ông ấy cũng bất lực.
Nhưng nay, khi Dung phủ buộc phải đứng trước một lần lựa chọn mới, Dung tướng không thể để thê tử mù mờ thêm nữa.
"Không phải.." Dung phu nhân vội lắc đầu "Không phải, ta vẫn cho là..
thật sự ta chưa từng nghĩ tới..
lại là như thế.." Thấy thê tử chịu đả kích nặng nề, tuy xót xa nhưng Dung tướng vẫn phải nói hết.
"Ta vốn không định chọn phe các Hoàng tử từ sớm như thế.
Ngôi vị Thái tử trông thì vững nhưng triều cục thay đổi khó lường, lòng vua khó đoán, chọn vội chỉ e tai họa cho cả nhà." "Hơn nữa, chuyện hưng thịnh của gia tộc vốn là trách nhiệm tương lai của Mậu Ca Nhi và Lương Ca Nhi, nào thể mang hôn nhân nữ nhi ra làm vật trao đổi." Từng câu nói dứt khoát của Dung tướng lại khiến Dung phu nhân dấy lên hổ thẹn, vậy mà bà