Chương 9
tĩnh, đáp lại cô là động tác của ‘cậu’.
Chiếc váy đồng phục ngắn trên gối bị vén lên, hai bờ mông tròn trịa cong vút lộ ra trong không khí se lạnh, cùng một mảnh vải màu xanh nhạt, đập vào đáy mắt thâm sâu của Lục Ngọc Trạo.
Cô gái này nhìn bề ngoài thì gầy, nhưng ngực lớn eo thon, mông cong.
Khéo mọc thịt thật.
Khóe môi anh nhếch lên một độ cong khinh mạn không thể gọi là cười, không lề mề, gạt chiếc quần lót cotton chẳng có gì mới mẻ sang một bên.
"Ưm..." Dư Ngâm xấu hổ kẹp chân, cái mông chổng cao đang run rẩy.
Ánh mắt Lục Ngọc Trạo nhìn xuống, thấy khe huyệt hồng hào của cô, không có lông, cực kỳ sạch sẽ, hai mép thịt đầy đặn, giống như chiếc bánh bao thủy tinh trong suốt.
Chỉ nhìn một cái, bụng dưới anh nóng lên, dương vật dựng thẳng đứng, thân gậy to lớn nổi đầy gân xanh dữ tợn, nảy lên trong không khí khô nóng.
Yết hầu Lục Ngọc Trạo lăn lộn, cười khẩy không ra tiếng, mẹ kiếp đúng là ăn chay trường lâu quá rồi, dương vật cũng biết thèm thuồng.
Anh tách hai chân cô rộng ra, để tiểu huyệt lộ ra trọn vẹn hơn.
Dường như biết anh đang nhìn, hoa huyệt hồng hào rất căng thẳng, vậy mà run rẩy co rút không ngừng, tiết ra thủy dịch sáng bóng.
Đúng là dâm đãng Lục Ngọc Trạo cười khẽ, không còn lịch sự nữa, xoa nắn mông thịt mịn màng của cô mấy cái, rồi đỡ lấy gậy thịt thô cứng như sắt, hung hăng đâm vào từ phía saụ "A nannan " Khuôn mặt đỏ bừng của Dư Ngâm vì nỗi đau rách màng trinh mà dần tái đi, chổng mông bên giường, hơi thở rối loạn, nghẹn ngào nức nở "Đau quá...
Em không muốn làm nữa..." Làm gì có chuyện cho cô đổi ý?
Lục Ngọc Trạo bị hoa huyệt chặt chẽ của cô gái cắn chặt đến mức quai hàm căng cứng, thở hắt ra một tiếng nặng nề, thân dương vật mới cắm vào non nửa đã nổi đầy mạch máu, máu toàn thân đều chảy nhanh hơn.
Thật ẩm ướt, thật mềm mại, kẹp thật chặt.
Cô gái bị bịt mắt cắm vào đau đến co rút thân thể, nhưng cái mông chổng lên không hề buông lỏng lực, vẫn như cũ nâng cao, phối hợp với góc độ anh đâm vào.
Dư Ngâm nức nở "Anh…Anh...
vào hết rồi sao?" Trả lời cô là cú thúc người hung mãnh của Lục Ngọc Trạo.
Tính khí thô dài đáng sợ mượn chút chất bôi trơn ít ỏi trong huyệt cô, "phụt" một cái đâm mạnh vào, ngập lút cán.
"A a a nannan " Vòng eo thon gầy của Dư Ngâm co giật kịch liệt, nhưng vật khổng lồ chôn sâu trong cơ thể cô lại không trượt ra chút nào, ngược lại còn nương theo sự giãy giụa của cô, dùng sức đâm mạnh về phía trước.
Bạch Bạch Bạch "Ưm a...
Hu hụ.." Dư Ngâm nghẹn ngào đứt quãng, thịt huyệt bị nghiền ép, chen chúc, cảm giác lạ lẫm đan xen đau đớn, giống như dòng điện chạy tán loạn.
"A...
Không muốn nữa...
Anh dừng lại..." Mười mấy cái chậm rãi của người đàn ông mang theo ác ý, tính khí vốn thô to lấp đầy tiểu huyệt ngây ngô, mỗi một cái đều đâm vào nơi sâu nhất của hoa huyệt.
Dư Ngâm cảm thấy hạ thể của mình sắp bị căng nứt, nghẹn ngào, nhưng cơ thể lại không chịu khống chế, cửa huyệt từng trận co rút, kẹp dương vật Lục Ngọc Trạo cứng đến phát đaụ Hít.
Lông mày rậm của anh nhíu lại, gân xanh trên thái dương giật giật, cơ eo săn chắc căng ra đường nét sắc bén, hưng phấn căng trướng.
Anh tát một cái lên mông trắng như tuyết của cô,