Chương 3
miệng cười hai tiếng “Anh búng vào bên kia của em, bộ ngực em có mùi hương của sữa, ăn thật thoải mái.” Kim Hạ cố ý ân hừ hai tiếng “Anh ăn lâu một chút, người ta thích.” Bên kia phát ra tiếng liếm tiếng hút “Em, tiểu yêu tinh này, tự mình sờ sờ phía dưới của anh.” “Oa ” Kim Hạ ra vẻ ngạc nhiên “Thật là lớn a, tất cả đều cứng rắn nha.” “Tiểu yêu tinh, em thích càng không ngừng vuốt ve nó, như thế này mới có thể cho em khoái cảm trước nay chưa từng có.” “Vâng, tay người ta thực mềm, nhẹ nhàng vuốt phẳng sướng lắm, thế nào, thoải mái không?” “Thoải mái.
Anh muốn cởi quần lót, em tiếp tục sờ.” “Nơi đó của anh nóng quá, tay đều cảm thấy sưng.” “Anh muốn em, muốn cởi quần lót của em, anh muốn đút ngón tay vào.” “A, đau quá, anh nhẹ một chút.” “Trời ơi, phía dưới của em thật chặt, quả nhiên là chưa bị khai phá qua, anh muốn đi vào.” “A, đau quá, của anh quá lớn, chậm một chút, van cầu anh chậm một chút.” “Tiểu yêu tinh, anh đã muốn đến cực hạn, quản không được nhiều thứ như vậy.” Đầu bên kia hô hấp nhanh hơn, phát ra thanh âm ừ ừ, Kim Hạ biết hắn muốn dấn sâu vào, cố ý phối hợp “Ưm, a, anh thật lợi hại, làm em thật thoải mái, chân người ta đều để trên thắt lưng của anh.” “Anh biết, bây giờ bộ ngực em đang nhảy lên cao thấp kịch liệt, anh nâng mông em tiến lên mãnh liệt, cũng sắp đến ” Sau một trận thở dốc kịch liệt, đầu bên kia chậm rãi im lặng xuống, Kim Hạ biết đối phương đã qua cao triều, liền im lặng chờ đợi.
Chỉ chốc lát sau, đầu bên kia mở miệng “Có cần sẽ tìm cô.” Tiếp theo liền cắt đứt điện thoại.
Tiếp loại người này là nghề tay trái của Kim Hạ.
Cô từ phổ thông thi đậu vào đại học, học khoa toán, khi đó cô không biết khoa này tìm việc khó khăn, cũng không cẩn thận nghĩ đến chuyện tương lai.
Trời sinh cô có cổ họng rất tốt, nhớ khi học đại học để có phí sinh hoạt, nên cô đã từng làm qua việc đọc truyện trên các diễn đàn, ông chủ nói cho cô biết người nghe thích nhất, đó là những câu chuyện nóng bỏng, cho nên cô liền thuận theo đọc những tiểu thuyết nóng bỏng.
Sau đó trang web kia lại bị tra xét, tội danh là truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy.
Trước khi trốn, ông chủ giới thiệu cô cho chị Lưu, dẫn đến công việc này.
Cô không cần gặp mặt khách hàng, không cần tiếc lộ thân phận thật sự của mình, tiến hành bằng điện báo của mình hoặc ở trên mạng, hoặc thông qua địa chỉ email, đối phương sẽ không biết số điện thoại của cô, chuyện duy nhất cô cần làm, chính là làm khách hàng sung sướng, lần sau còn có thể để ý đến thu nhập của cô.
Cô cũng không cảm thấy tự hào khi có công việc này, cô biết cái này không tốt, chẳng qua kiếm tiền đối với một người vừa tốt nghiệp như cô, lại là sinh viên chuyên khoa ít được để ý mà nói, so với tưởng tượng còn khó hơn rất nhiềụ Tự tôn gì đó, lại chẳng làm cho người ta ăn uống no đủ, mặc quần áo đơn giản đủ để che giấu thân thể, không có tiền còn cứng rắn nói tự tôn, sẽ chỉ làm cô sống càng thêm bi thảm.
Đem điện thoại bỏ vào túi vải, cô đi ra ngoài ngõ nhỏ, chưa được vài bước, khóe mắt liền thoáng nhìn thấy một đốm lửa màu đỏ, cô theo bản năng quay đầu, phát hiện đó là một