Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

rất quy củ, cặp mắt đẹp như nước mùa thu lễ phép nhìn anh, cùng biết vâng lời ngày đó không giống, hôm nay khi cô nhìn vào mắt anh không có lảng tránh, nghĩ Vương Minh Lãng đã nói qua với cô, nhắc cô đó là nhân vật trọng yếu, cần phải hầu hạ tốt.
Cúi người xuống, anh ngồi vào trong xe, Mina cũng đi theo nhanh nhẹn ngồi xuống, Vương Minh Lãng chạy nhanh vài bước đến bên phía điều khiển, Kim Hạ thấy thế, chạy nhanh mở cửa xe ở vị trí phó điều khiển ngồi xuống.
Sau khi xe khởi động, Lục Xuyên ổn đinh chỗ ngồi, từ góc độ của anh vừa vặn có thể nhìn thấy một nữa khuôn mặt của Kim Hạ.
Mina cố ý nâng nhẹ chân, lễ phục nhỏ màu đen bị kéo lên trên chút, bắp đùi trắng noãn dường như lộ ra một nữa “Lục cục trưởng là người ở đây phải không?” Lục Xuyên gật đầu “Tôi sinh ra ở đây.” Dừng một chút, anh hỏi “Không biết tiểu thư Mina là người nơi nào?” Mina cười duyên “Lục cục trưởng, anh đừng khách khí như vậy, gọi tôi là Nana được rồi.” Tay trái cô ta vuốt vuốt sợi tóc, con mắt truyền điện liếc qua “Anh cảm thấy tôi là người nơi nào?” Khóe môi Lục Xuyên hơi cong lên “Với bộ dáng tiểu thư Mina, vẻ đẹp sắc nét như thế này, có thể đoán cô đến từ vùng sông nước Chiết Giang.” Anh không hề sửa đổi xưng hô với cô, bấy nhiêu đó làm cho Mina cảm thấy có chút thất bại, đôi môi lộ ra một nụ cười xinh đẹp, cô lên giọng “Lục cục trưởng đoán thật giỏi, tôi đúng là người Tô Châụ” “Trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng.” Lục Xuyên nhìn Mina gật đầu “Tô Châu là nơi đất thiên người tài, quả nhiên là nơi có phong thủy thuận lợi sản sinh người tài nhất.” Mina cười cười “Luc cục trưởng quá khen.” Lục Xuyên nhìn Vương Minh Lãng “Nghe giọng của Vương Tổng, hẳn là từ đông bắc đến.” Vương Minh Lãng cười hớ hớ gật đầu, qua kính chiếu hậu cùng Lục Xuyên liếc nhìn một cái “Tôi chính là người Cát Lâm.” Lục Xuyên nhìn lại Mina “Đố cô, ba vật quý của phía đông là gì?” Mina thuận miệng nói ra “Nhâm sâm, lông chồn, nhung hươụ” Vương Minh Lãng tiếp lời “Những thứ đó ở quê tôi có nhiều, ngày khác sẽ biếu một ít cho cục trưởng.” Lục Xuyên không lên tiếng, nhưng cũng không có nói không, nhìn sang vị trí phó lái “Kim Hạ, cô là người vùng nào?” Vương Minh Lãng và Mina đều nghe rõ ràng, Lục Xuyên gọi thẳng tên Kim Hạ, cũng không có khách khí nói hai chữ tiểu thư.
Kim Hạ cũng không cảm thấy xưng hô như vậy có gì không tốt, anh ta là đối tượng ông chủ cô muốn cô lấy lòng, cần gì phải sử dụng xưng hô tôn trọng với cô.
Quay sang, cô mỉm cười nhìn Lục Xuyên “Lục cục trưởng, tôi là người Sơn Tây.” “Sao?” Lục Xuyên có chút hứng thú “Sơn Tây kinh tế phát triển, làm giàu cho người dân.
Cô làm sao có thể đến Bắc Kinh ngàn dặm xa xôi này để làm việc?” Kim Hạ thẳng thắng thành khẩn “Ở quê nhà công việc không dễ tìm, Bắc Kinh là thành phố lớn, cơ hội nhiều hơn.” Cho dù ở Sơn Tây mỏ quặng tài nguyên phong phú, nhưng để có thể lấy được quyền khai thác, đương nhiên sẽ không phải là người vô danh như cô.
Đa số mọi người đều không với tới chén canh này, tài phú hai cực phân hóa nghiên trọng.
Cô ở quê nhà có thể tìm công việc, tiền lương còn không bằng một phần ba Bắc Kinh, khó trách mọi người từ khắp nơi trong cả nước đều đổ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡