Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

Lục Điểm Lôi đập nhanh hơn.
Cô nắm chặt dây an toàn trước ngực, giọng thẹn thùng kéo dài "Tắt đèn đi..." Thấy Đàm Nhiêu vẫn chưa động đậy, cô ngại ngùng nói thẳng "Em...
em muốn nắm tay anh..." Trong cổ họng Đàm Nhiêu bật ra tiếng cười khẽ.
Nghe lời cô, anh tắt đèn.
Trong xe tối om, chỉ có ánh đèn đường bên ngoài lờ mờ hắt vào, phủ lên hai người một lớp ánh sáng mờ ảo, dịu dàng.
Lục Điểm Lôi càng không nhìn rõ biểu cảm của anh.
Cô chỉ nghĩ đơn giản rằng, anh từng có nhiều bạn gái như vậy, trước đó còn chủ động đề nghị giúp cô vượt qua rào cản tâm lý khi tiếp xúc thân mật, chắc chắn anh có thể làm được một cách tự nhiên, không xấu hổ như cô.
"Anh Đàm Nhiêụ.." Giọng cô run run gọi anh.
Đàm Nhiêu đáp lời rồi im lặng.
Tim Lục Điểm Lôi đập thình thịch, cô chỉ mong anh chủ động đưa tay ra trước, đừng để cô phải dò hỏi từng câu, chủ động từng chút một thế này.
"Anh...
anh đưa tay đây." "Làm gì?" Giọng Đàm Nhiêu mang chút trêu chọc.
Lục Điểm Lôi rõ ràng không nghe ra, quay người nhìn thẳng vào anh.
Trong lòng cô căng thẳng, giọng nói cũng căng cứng "Em...
em sờ tay anh đây?" "Sờ đi." Đàm Nhiêu đặt tay lên đùi.
Ánh sáng trong xe không đủ, Lục Điểm Lôi lờ mờ thấy tay phải anh đặt trên đùi, không xa lắm, cũng tiện với.
Cô vươn tay sờ, tay còn đang lơ lửng giữa không trung thì bất ngờ bị một bàn tay rộng lớn nắm chặt.
Nhiệt độ nóng bỏng của đối phương khiến cô giật mình, tim run lên, Đàm Nhiêu đã mở bàn tay ra, những ngón tay thon dài len vào kẽ ngón tay cô, mười ngón đan chặt.
Tim Lục Điểm Lôi đập quá nhanh.
Cô lập tức muốn rụt tay về.
Đàm Nhiêu siết chặt tay, giữ chặt lấy cô, không hề nhượng bộ.
Lục Điểm Lôi bị sức mạnh nam tính áp đảo dọa cho mềm giọng "Anh Đàm Nhiêụ.." Trong xe không có đèn, cô chỉ nhìn thấy lờ mờ góc nghiêng của anh, đường cằm sắc nét, mang theo sự mạnh mẽ không thể che giấu dưới ánh sáng mờ ảo.
Nhưng giọng anh lại dịu dàng "Trong xe chật quá, chúng ta ôm kiểu gì đây?" "......" Đúng rồi, đây là vấn đề chính.
Lục Điểm Lôi suy nghĩ theo câu hỏi của anh, im lặng hai giây rồi nhỏ giọng hỏi "Chúng ta...
xuống xe nhé?" Đàm Nhiêu nhìn ra cửa sổ, như thuận miệng nhắc nhở "Nhà em có bảo vệ đi tuần đúng giờ mà?" "......" Lục Điểm Lôi nghẹn lời.
Đúng là vậy, bảo vệ sẽ đi tuần đúng giờ, thậm chí xuất hiện ở những góc hoặc lộ trình mà cô không biết.
Nếu bị họ nhìn thấy cô và Đàm Nhiêu làm chuyện mờ ám thế này, chắc chắn sẽ có lời ra tiếng vào đến tai mẹ cô.
Cô không muốn rước thêm phiền phức.
"Vậy làm sao bây giờ?" Cô hỏi Đàm Nhiêu "Em...
cứ thế này ôm anh nhé?" Đàm Nhiêu vẫn nắm tay cô, chỉ cảm thấy ngón tay cô thật mềm mại, giống như đôi môi anh trộm hôn hôm cô sốt cao, khiến người ta mê đắm cảm giác kề cận.
Anh bỗng thấy mình thật đê tiện.
Anh thế mà lại tư tưởng dâm dục với cô.
Nhưng thế thì sao chứ?
Cô định sẵn sẽ là người của anh.
"Lôi Lôi." Hiếm khi anh gọi tên thân mật của cô, nhìn cô, giấu đi dục vọng đáng sợ trong mắt, trông thật trong sáng, thẳng thắn.
"Nếu em không ngại, có thể ngồi lên đùi anh." "......" Lục Điểm Lôi bị đề nghị táo bạo của anh dọa sợ, mặt đỏ bừng ngay lập tức, hơi nóng bốc lên khiến mắt cô


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡