Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

mặt, vòng tay qua eo cô, ôm hờ một cái.
"Anh mới không thèm làm anh em với em." "......" Lục Điểm Lôi tưởng anh chê cô em gái như mình phiền phức, vừa định đẩy anh ra thì ngược lại bị anh siết eo chặt hơn, áp má vào nhaụ "Anh không xứng có được người em gái tốt như em." Trong giọng nói của Đàm Nhiêu luôn có một nỗi chua xót không tan, Lục Điểm Lôi nghe mà tim run lên, bàn tay đang lơ lửng giữa không trung mãi không thể đẩy anh ra.
Mẹ dạy cô từ nhỏ, gặp những đứa trẻ gia đình không hạnh phúc thì phải quan tâm nhiều hơn.
Lục Điểm Lôi hít sâu, đưa tay vuốt nhẹ lưng anh.
Cô thậm chí đã nghĩ đến ngày mình làm mẹ, tuyệt đối sẽ không để con mình trở nên đáng thương như vậy.
"Đàm Nhiêụ..
em đi cùng anh xuống ăn chút gì nhé." Bây giờ cô thấy anh thật đáng thương.
Khi Lục Điểm Lôi lên lầu, người giúp việc nhà họ Đàm nói với cô rằng Đàm Nhiêu vẫn chưa ăn cơm.
Tính đến giờ đã cách bữa trưa tám chín tiếng rồi, dạ dày Đàm Nhiêu vốn cũng không tốt, cô biết điều đó.
Thấy anh không động đậy, cô khẽ kéo vạt áo anh, nhỏ giọng "Nếu anh không muốn ăn ở nhà thì sang nhà em đi...
em bảo anh trai em đi cùng anh." Đàm Nhiêu ôm lấy cô, không nỡ buông tay.
"Anh không muốn đi." Chính anh cũng không biết mình bị làm sao, hôm nay, ngay giờ phút này, anh không muốn ngụy trang, không muốn diễn trò gì trước mặt cô nữa, chỉ muốn như một đứa trẻ không hiểu chuyện, nắm lấy tay cô, không cho cô đi, giữ cô lại thêm một lúc.
"Em ăn cơm cùng anh đi." Anh ngồi dậy, nhìn cô, giọng dịu dàng "Lát nữa anh đưa em về." Lục Điểm Lôi ngoan ngoãn gật đầụ Ở phòng ăn dưới lầu, bữa tối đã được chuẩn bị sẵn, Đàm Nhiêu đặc biệt dặn dò nhà bếp làm những món Lục Điểm Lôi thích.
"Anh ăn đi, em ngồi đây với anh một lát." Lục Điểm Lôi không đói.
Đàm Nhiêu không ép, gật đầu, tự xới cơm.
Anh không để người giúp việc ở lại phục vụ, không muốn bị bất kỳ ai làm phiền.
Anh ăn cơm, Lục Điểm Lôi ngồi yên lặng bên cạnh như chú mèo nhỏ bầu bạn với chủ nhân, hàng mi dài chớp chớp, đáng yêu vô cùng.
Đàm Nhiêu chưa bao giờ cảm thấy cảnh tượng nào đẹp mắt và vui vẻ đến thế.
Anh ăn uống tao nhã, bỗng như nhớ ra điều gì, dừng lại hỏi "Em đi xe nhà đến à?" "Em gọi taxi." Lục Điểm Lôi không giấu anh "Em không dám gọi tài xế nhà, sợ chú ấy mách mẹ em là buổi tối em chạy đi đâụ.." Nghe vậy, sắc mặt Đàm Nhiêu sa sầm xuống thấy rõ, anh đặt đũa, uống ngụm nước.
Lục Điểm Lôi nhạy bén nhận ra sự thay đổi cảm xúc của anh, lưng cứng đờ, ngơ ngác nhìn anh.
Im lặng hai giây, hình như Đàm Nhiêu đang cân nhắc xem nên nói thế nào cho khéo.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn nói thẳng không chút hoa mỹ "Sau này không được chạy ra ngoài muộn thế này, càng không được gọi xe ngoài, hiểu không?" "......" Hóa ra là lo lắng cho sự an toàn của cô.
Lục Điểm Lôi thầm thở phào, chột dạ không dám nhìn thẳng anh "Em biết rồi, hôm nay là trường hợp đặc biệt mà..." "Cũng không được." Bình thường Đàm Nhiêu đối với cô rất bao dung, hôm nay lại nghiêm khắc lạ thường, không nhượng bộ chút nào.
"Em có thể đi xe nhà, có thể bảo anh trai em đưa, hoặc gọi điện cho anh đến đón, nhưng không được tự mình chạy ra ngoài." "......"


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡