Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

như ngưng đọng, tĩnh lặng không tiếng động.
Đàm Nhiêu nhìn cô một lát, rồi buông lời “Em muốn học, anh dạy em.” Lục Điểm Lôi giãn mày, mắt sáng rực “Thật không?
Cảm ơn anh ” Sự kích động của cô đều là vì theo đuổi Tư Nguyên Phong.
Ánh mắt Đàm Nhiêu tối sầm lại, nhưng rất nhanh, khóe miệng nhếch lên nụ cười ác ý, anh thong thả nói “Em chủ động với cậu ta quá sẽ mất đi sức hấp dẫn.
Muốn cậu ta hứng thú với em, em phải biết diễn.” Diễn?
Hình như đúng là vậy thật Bởi vì Dư Ngâm trước mặt Tư Nguyên Phong toàn diễn vai yếu đuối nên mới tranh thủ được sự chú ý và che chở của cậu ấy.
“Em cũng phải giả ốm sao?” Cô hỏi với ánh mắt ngây thơ.
Đàm Nhiêu suýt chút nữa lạc lối trong đôi mắt trong veo của cô, anh tập trung lại “Em diễn vẻ thong dong, diễn như không để ý đến cậu ta.” “Hình như không được đâụ..” Lục Điểm Lôi lắc đầu liên tục, ánh mắt khó xử “...Em sẽ căng thẳng.” Ở trước mặt Đàm Nhiêu, cô không diễn nổi vai cô nàng kiêu kỳ trước người ngoài, sự nhút nhát và yếu đuối phơi bày hết ra, cô lí nhí “Vừa nhìn thấy cậu ấy, ngoài mấy câu chuẩn bị sẵn từ trước...
em chẳng biết nói gì nữa...
em không dám...” “Luyện tập là được.” Đàm Nhiêu nói với giọng điệu dửng dưng.
Lục Điểm Lôi không hiểu, lặng lẽ nhìn anh.
Liền thấy Đàm Nhiêu đưa tay về phía cô, ra hiệu mời gọi.
“Nể tình em là em gái Lục Ngọc Trạo, anh không ngại phiền phức, có thể làm bạn diễn tập cho em.” “Bạn diễn tập?” Trong lòng Lục Điểm Lôi mơ hồ có một suy đoán, nhưng không dám tự cho là thông minh, ngẩn người chờ anh nói tiếp.
Ngón tay thon dài của Đàm Nhiêu khẽ ngoắc một cái, giọng nói vẫn mang vẻ lười biếng quen thuộc “Chính vì em ít tiếp xúc với con trai nên mới hay rụt rè trước mặt cậu ta.” Ánh mắt anh lướt qua gò má ửng hồng của cô, cười như không cười bổ sung “Luyện tập nhiều với anh nắm tay, ôm ấp, quen rồi thì tự nhiên sẽ giữ được tâm thế bình thường trước mặt cậu ta thôi.” Lục Điểm Lôi sắp 18 tuổi, quả thực chưa từng tiếp xúc gần gũi với con trai, thậm chí ngày thường nói chuyện cũng ít.
Nếu thực sự muốn luyện tập khắc phục sự xấu hổ, Đàm Nhiêu có thể coi là đối tượng thích hợp nhất với cô.
Anh hay xuất hiện bên cạnh cô, nói cho cùng vẫn là nhờ Lục Ngọc Trạo.
Vì là bạn của anh trai nên cơ hội gặp mặt mới nhiều lên.
Nếu xét kỹ, hai người họ không được coi là bạn bè, cùng lắm là anh em gặp gỡ nhiều chút.
Có tầng quan hệ này ngăn cách, ở chung ngược lại sẽ không bị coi là mờ ám.
“Anh...
anh có bạn gái rồi, có tiện không?” Lục Điểm Lôi thực sự có chút động lòng.
Đàm Nhiêu nghiêm mặt “Chia tay rồi.” “......” Hình tượng trai hư lăng nhăng của anh vẫn uy tín như ngày nào, chẳng hề sứt mẻ.
Trong lòng Lục Điểm Lôi chê bai, ngoài miệng cũng không nhịn được nhỏ giọng cà khịa “Anh đúng là...
đi qua vạn bụi hoa...” “Tay.” Đàm Nhiêu không để ý cô nói gì, hất cằm.
Lục Điểm Lôi nhìn bàn tay anh vẫn giơ lơ lửng giữa không trung, làm tư thế chờ nắm tay, lập tức hiểu ý anh.
“Ồ.” Cô ngơ ngác đáp một tiếng, đưa tay mình ra.
Lòng bàn tay rộng lớn của người đàn ông bao trọn lấy ngón tay cô, hơi ấm nhanh chóng truyền tới, như có dòng điện li ti chạy khắp người.
Lục Điểm Lôi cứng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡