Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

thì tôi sẽ sắp xếp cho cô qua đó.” Ném chiếc vali lấm lem bùn đất xuống sàn, Mộ Sâm chỉ vào khóa số “Mở ra.” Biết anh muốn kiểm tra xem mình có mang theo vật dụng nào làm lộ thân phận hay không, Lục Tư Kỳ ngồi xổm xuống, xoay các con số trên khóa rồi mở vali.
Đây là thủ tục kiểm tra bắt buộc đối với mọi nằm vùng mới đến.
Mộ Sâm lấy lại vẻ nghiêm nghị hiếm thấy, anh lật tung từng món đồ, ngay cả nội y cũng không bỏ sót.
Khi thấy những chiếc quần lót cotton và áo nịt ngực được gấp phẳng phiu, anh khẽ nhíu mày, ngước lên nhìn người phụ nữ đang đứng bên giường.
Chiếc áo len rộng thùng thình của cô hoàn toàn che lấp đường cong, nhưng cảm giác khi bị cô ôm chặt trên xe máy vẫn còn rất rõ ràng… Rõ ràng là rất đầy đặn và mềm mại… Anh cầm một chiếc áo nịt ngực giơ cao trước mặt cô “Đừng nói với tôi là từ trước đến nay cô toàn mặc thứ này đấy nhé?” Lục Tư Kỳ thành thật gật đầu, không chút xấu hổ “Ở trong quân đội tôi toàn mặc loại này.” “Hừ ” Anh thẳng tay ném chiếc áo xuống đất “Tôi phục cô sát đất đấy ” Mộ Sâm tiếp tục lôi mấy chiếc còn lại ra vứt hết đi “Cô đã thấy người phụ nữ nào không mặc áo ngực mà toàn mặc cái thứ ép ngực này chưa?
Ở trong quân ngũ cô mặc vì các nữ binh cần cường độ tập luyện cao, mặc thứ này sẽ thuận tiện hơn.
Nhưng nếu cô cứ mặc thế này sang Campuchia ở ký túc xá tập thể, bị phát hiện thì người trong tập đoàn sẽ nghĩ gì về cô?” “Cô tưởng đám người đó là lũ ngốc à?
Bọn chúng là tập đoàn lừa đảo đã tồn tại gần 20 năm ở Campuchia và Myanmar đấy Cô có biết bao nhiêu nằm vùng được phái đến đã bị chúng thấu tóm rồi thủ tiêu không?” Nhận thức được mức độ nghiêm trọng, Lục Tư Kỳ lập tức xin lỗi “Tôi xin lỗi, tôi sai rồi.” “Đám tội phạm đó có cho cô cơ hội để nhận lỗi không?” Trần gác mái quá thấp, Mộ Sâm bị cô làm cho tức đến nghẹt thở.
Anh xuống lầu ra sân sau để hít thở không khí và châm một điếu thuốc.
Hút xong một điếu, định châm thêm điếu nữa thì bao thuốc đã trống không.
Quay lại gác mái, thấy Lục Tư Kỳ vẫn đứng yên chỗ cũ, vành mắt hơi đỏ, rõ ràng là vừa khóc xong.
“Khóc cũng vô ích thôi, tôi chẳng biết thương hoa tiếc ngọc đâụ” Miệng nói vậy nhưng anh vẫn đi vào phòng tắm đối diện bật bình nóng lạnh “Đi tắm nước nóng trước đi, kẻo bị cảm lạnh tôi lại phải mất công chăm sóc.” Lúc xuống lầu, anh không quên nhắc nhở “Tôi ra ngoài một lát, khoảng nửa tiếng sẽ quay lại.
Tôi sẽ khóa cửa ngoài, nếu có ai gõ cửa thì cô cứ xem như không nghe thấy.” … Hơn 20 phút sau, Mộ Sâm xách một chiếc túi nilon đen quay lại tiệm xăm.
Khóa cửa cuốn xong, anh xách túi lên lầụ Lục Tư Kỳ vừa tắm xong, không biết anh đã về nên cô chỉ quấn độc chiếc khăn tắm bước ra ngoài.
Mộ Sâm vừa bước lên bậc thang cuối cùng, đúng lúc trực diện chạm mặt cô.
Trong khoảng cách gần như thế, thứ đầu tiên đập vào mắt anh chính là rãnh ngực sâu hoắm sau lớp khăn tắm… Cổ họng anh bỗng chốc khô khốc… Biết rõ số đo vòng một đáng tự hào của mình, Lục Tư Kỳ vội vàng lấy tay che chắn, quay người chạy vào phòng tắm đóng sầm cửa lại.
Mộ Sâm cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, anh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡