Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 22

đau nhói khiến cô tỉnh người.
Mộ Sâm nhìn cô với ánh mắt rực lửa “Cô xem tôi là loại người gì?
Tưởng tôi là hạng đói khát đến mức gặp ai cũng vồ lấy sao?” “Tôi không có ý đó… Tôi chỉ…” Cô thực sự hoảng sợ trước ánh mắt sắc lẹm của anh, không dám đối đầu trực diện nữa, “Anh… anh bỏ tay ra đi, tôi dùng miệng giúp anh tiếp là được chứ gì…” “Cô vẫn chưa nhận thức được tình hình sao?
Hiện tại tôi mới là người kiểm tra cô ” Anh dứt khoát luồn tay xuống dưới lớp nội y, chạm trực tiếp vào vùng da thịt nhạy cảm nhất.
“Không… không được…” Lục Tư Kỳ run rẩy, cố gắng lùi lại.
Nhưng dù trốn chạy thế nào, cô cũng không thoát khỏi sự điêu luyện của những ngón tay anh.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt căm phẫn “Mộ Sâm… đừng ép tôi phải ra tay với anh ” “Ra tay?” Mộ Sâm cười khẩy, những ngón tay anh lướt qua nơi ẩm ướt nhất của cô, rồi đưa lên trước mặt cô trêu chọc, “Đã ướt thế này rồi còn giả vờ thanh thuần làm gì?” Anh cúi sát tai cô, thì thầm đầy mỉa mai “Vậy thì cá cược đi, xem là tôi khiến cô lên đỉnh trước, hay cô làm tôi đầu hàng trước.” Nhìn cô cắn chặt môi bướng bỉnh, anh lại càng muốn phá nát sự phòng thủ ấy.
Anh dùng chính chiếc áo lót của cô để trói chặt hai tay cô lại.
“Mộ Sâm, anh khốn nạn Anh phải nhớ mình là một quân nhân, không phải tên lưu manh thực thụ Anh chỉ đang nằm vùng thôi ” Lục Tư Kỳ gầm lên trong nghẹn ngào.
Mộ Sâm không mảy may lay chuyển, đôi tay anh nhào nặn đôi gò bồng đảo của cô đến biến dạng “Cô có biết một nằm vùng thực thụ phải làm gì để giữ mạng và hoàn thành nhiệm vụ không?
Đó là quên mẹ cái thân phận quân nhân đi Phải triệt để biến mình thành một con thú hoang tàn độc ” Anh áp sát, ánh mắt tàn nhẫn “Bởi vì chỉ khi giữ được mạng, cô mới có tư cách thực hiện nhiệm vụ ” Bàn tay anh lại di chuyển xuống dưới, tìm đến hạt ngọc nhỏ đang run rẩy mà không ngừng xoa nắn với tốc độ tăng dần.
“Ưm…” Lục Tư Kỳ cắn chặt môi dưới, cơ thể cô uốn éo theo bản năng, cố gắng thoát khỏi cảm giác tê dại đang xâm chiếm não bộ.
“Rên lên ” Giọng Mộ Sâm trầm đục, anh liên tục hôn lên cổ cô, tay chuyển động nhanh hơn, “Kêu lớn lên Tốt nhất là để cho đám người bên cạnh cũng nghe thấy ” “Tại sao…?” “Tối nay tôi liều mạng đỡ rượu cho cô, chắc chắn anh Khải sẽ nghi ngờ quan hệ của chúng ta.” Anh vừa mút mạnh vào xương quai xanh của cô, vừa đẩy nhanh nhịp độ nơi tay, “Chỉ khi để bọn chúng tin rằng cô là người đàn bà của tôi, cả hai chúng ta mới có đường sống ” Dứt lời, anh ngậm chặt lấy một bên ngực cô mà mút mạnh, đồng thời ngón tay phía dưới cũng đạt đến tốc độ cực đại.
“A… a… dừng lại… tôi không chịu nổi nữa…” Lục Tư Kỳ hoàn toàn sụp đổ trước sự tấn công dồn dập từ cả hai phía.
Một cảm giác cực lạc chưa từng có bùng nổ, khiến cô chỉ biết ngửa đầu hét lên trong vô vọng, nước mắt không tự chủ được mà lăn dài.
Mộ Sâm phát hiện mình rất thích nghe tiếng rên rỉ của Lục Tư Kỳ.
Để khiến những thanh âm ấy thêm nồng nàn, anh lại càng đẩy nhanh nhịp độ nơi đầu ngón tay.
“A… nhanh quá… ưm…” Không chịu nổi sự giày vò ngọt ngào này, Lục Tư Kỳ chỉ biết ngửa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡