Chương 8
kế hoạch của cô.
Rót trà một vòng lớn, cuối cùng Du Kỵ Ngôn quay lại bên cạnh ông cụ Dụ Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho Hứa Tư, sau đó hai người cùng cầm tách trà lên kính trà ông cụ.
Tách trà này ông cụ uống mà cảm giác như uống rượu, cười không khép được miệng “Tư Tư à, đã sẵn lòng sinh con rồi thì có phải nên gọi nhau thân mật hơn một chút không?” Mấy tháng trước khi tụ họp, sự lảng tránh của Hứa Tư trên bàn ăn không chỉ khiến ông cụ hơi buồn lòng mà còn làm cho các bậc tiền bối khác chê cười.
Mấy gia đình đó về nhà là lại bàn ra tán vào, nói rằng cuộc hôn nhân ép buộc của hai nhà sẽ không bền lâu, ông cụ Du khó mà thấy được hậu duệ đời saụ Người già thực ra yêu cầu rất đơn giản, chỉ muốn có thêm chút niềm vui trong tuổi xế chiềụ Hứa Tư nghĩ nếu lần này mình còn ngượng ngùng thì đúng là không đủ phóng khoáng.
Huống hồ trước khi đến đây, cô đã hứa với Du Kỵ Ngôn là sẽ phối hợp mọi chuyện.
Thế là cô khoác lấy tay Du Kỵ Ngôn, lần đầu tiên tựa sát vào vai anh một cách thân mật, mỉm cười “Ông nội, cảm ơn ông đã nuôi dạy một người cháu xuất sắc như vậy,” Cô còn ngước nhìn anh một cái, nén một hơi, nở nụ cười ngọt ngào hơn nói tiếp “Để con có thể gả cho một người chồng tốt thế này.” Cuối cùng cô cũng bị ép phải thốt ra chữ “chồng” kia.
Được thôi, lần này coi như để anh thắng, cô nhất định sẽ tóm được đuôi của con cáo già này cho xem.
Chuẩn “Ngọc trai Đen” Đây là hệ thống đánh giá ẩm thực uy tín do Meituan một nền tảng dịch vụ đời sống lớn của Trung Quốc lập ra, được coi là “Michelin của Trung Quốc”.
Các nhà hàng đạt chuẩn này thường cực kỳ sang trọng, dịch vụ hoàn hảo và rất khó đặt bàn.
Tương tự sao Michelin, hệ thống này chia theo các cấp độ 1 viên ngọc nên ghé thăm , 2 viên ngọc phải ghé thăm và 3 viên ngọc đời người nhất định phải đến một lần .
Bữa tiệc mừng thọ 90 tuổi của ông cụ Du diễn ra trong không khí khá êm đềm.
Cụ rất vui vì nhận được tin hỷ lớn nhất trong ngày.
Đến cuối buổi, mấy vị trưởng bối hăng hái nên đã uống thêm chút rượụ Du Kỵ Ngôn phải lái xe nên không uống, còn Hứa Tư thì cũng uống xã giao vài ly cho phải phép.
Lúc rời đi đã hơn chín giờ tối, bên ngoài lất phất mưa phùn.
Những hạt mưa xiên chéo rơi xuống mái hiên, làm xao động mặt nước trong hồ, khiến đêm tối như phủ thêm một lớp sương lạnh.
Hứa Tư đứng dậy, đầu hơi choáng váng vì hơi men đã bốc lên mặt, nóng bừng bừng.
Cô định đi lấy áo khoác, nhưng thấy một bóng người đang cầm áo tiến lại gần, còn ân cần khoác lên người cô.
Vì hơi say nên ánh nhìn của cô có chút mơ hồ.
Cô nhìn thấy đôi bàn tay đẹp đẽ ấy lại đang cài cúc áo cho mình.
Ánh mắt cô hơi ngước lên, là một khuôn mặt tuấn tú, rồi lại dịch xuống một chút, lớp áo len dệt kim ôm sát lồng ngực với những đường nét cơ bắp rắn rỏi.
“Kỵ Ngôn à, nghe nói lát nữa có gió lớn đấy, con mau đưa Tư Tư về nhà đi.” Là giọng của mẹ Dụ Điều này giúp Hứa Tư tỉnh táo hơn đôi chút.
Cô day day trán, hít sâu vài hơi, không biết có phải do đang nửa say nửa tỉnh hay không mà cô bỗng trừng mắt nhìn người đàn ông