Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

nhìn xuống Hứa Tư đang bị bao phủ dưới bóng hình mình “Đầu tháng, ông nội cô có gọi cho tôi một cuộc điện thoại, nói rằng văn phòng luật sư của cô đã gặp khó khăn về dòng vốn suốt hai tháng nay rồi.
Với năng lực hiện tại của cô, nếu không phải ăn bám vào tài sản gia đình thì cô vốn dĩ chẳng thể gánh nổi tiền thuê nhà ở Hằng Doanh đâụ” Hứa Tư ghét nhất là bị dạy đời, nhất là khi đối phương lại là người cô ghét nhất.
Cô cau mày, lời nói sắc lẹm “Ông nội tôi không biết mối quan hệ thực sự của chúng ta, anh đừng có thực sự coi mình là chồng tôi.
Tôi vận hành công ty thế nào là việc của tôi, dù có thua lỗ nặng nề cũng chẳng đến lượt anh quan tâm.” Du Kỵ Ngôn vẫn dán mắt vào cô, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp hiện rõ vẻ không vui vì bị anh chọc giận.
Hồi lâu, cả hai đều không lên tiếng.
Bị bao bọc bởi hơi thở nồng đậm và nóng bỏng phát ra từ lồng ngực anh, Hứa Tư cảm thấy rất khó chịụ Cô ngẩng đầu lên, bực bội đến mức ngũ quan đều nhăn nhó “Du Kỵ Ngôn, sao anh có thể đáng ghét đến thế nhỉ?
Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng ghét ai như thế này, anh đúng là trường hợp ngoại lệ duy nhất đấy.” Giọng điệu của cô có phần gấp gáp và nặng nề.
Nhưng dù sao Du Kỵ Ngôn cũng lớn hơn cô 4 tuổi, anh không thèm chấp nhặt kiểu trẻ con này.
Anh quay lại phía chiếc ghế, giọng lạnh nhạt “Chuyện ở Hằng Doanh, cô cứ bàn với Văn Nhĩ đi.
Những gì cậu ấy truyền đạt chính là ý của tôi.” Hứa Tư “...” Trước khi vào đây, Hứa Tư thực sự muốn nói chuyện tử tế với Du Kỵ Ngôn, nhưng không hiểu sao lần nào cũng thành đối đầu gay gắt, khiến căn phòng nặc mùi thuốc súng.
Cả hai đều hiếu thắng, đều muốn lấn lướt đối phương.
Nhưng những chuyện này chẳng làm Du Kỵ Ngôn nổi giận.
Anh đứng nghiêng bên cạnh ghế, góc nghiêng rất sắc sảo, khung xương mặt cực đẹp, điểm yếu duy nhất là trông không có vẻ gì là dịu dàng.
Trước khi cầm lấy bộ đồ ngủ, dường như anh đang suy tính điều gì đó, rồi gọi giật cô lại trước khi cô kịp bước ra ngoài.
Hứa Tư mệt mỏi quay người lại “Còn chuyện gì nữa?” Ánh mắt Du Kỵ Ngôn khóa chặt trên người cô, anh khẽ nhướn mày “Tôi không thể cứ phí hoài thời gian vô tận với cô như thế này được.” Hứa Tư hơi căng thẳng “Ý anh là sao?” Khi nói đến chính sự, Du Kỵ Ngôn tự khắc toát ra vẻ nghiêm nghị đáng sợ “Tôi cho cô thời gian nửa năm.
Nếu trong vòng nửa năm cô không nắm được thóp của tôi, không thuyết phục được gia đình cho chúng ta ly hôn, thì cô bắt buộc phải thực hiện nghĩa vụ của người vợ, cùng tôi sống cuộc sống vợ chồng bình thường, bao gồm cả việc sinh con.” “Không đời nào ” Hứa Tư hoảng hốt, tim run rẩy nhưng miệng vẫn không chịu thua “Tôi không bao giờ chung sống kiểu vợ chồng bình thường với anh, càng không bao giờ sinh con đẻ cái với hạng người như anh.” Du Kỵ Ngôn không thích nói lời thừa thãi “Vậy thì cố gắng lên nhé.” Hứa Tư cao giọng, dùng sự hung dữ để tự bảo vệ mình “Nếu tôi không đồng ý thì sao?” Sự hung dữ đó vẫn chỉ như thỏ trắng đối đầu với sói xám, Du Kỵ Ngôn làm sao mà sợ.
Anh nhấc bộ đồ ngủ lên, lúc đi về phía phòng tắm, anh liếc nhìn cô đầy lạnh lùng “Tôi nhắc lại một


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡