Chương 7
anh không phải là phụ nữ mà là kẻ thù.
Quản gia đổ mồ hôi thay cho Thẩm tiểu thư.
Ông ta nghĩ tới chuyện đã thấy ở Thẩm gia, không nhịn được nói “Tiên sinh, Thẩm tiểu thư xấu xí một chút, ít nói, nhưng cô ấy là một người thú vị, hơn nữa lão phu nhân thích cô ấy như thế, nhất định là có nguyên nhân…” “Chú Lý, chú nói quá nhiều ” Giọng nói trầm thấp của Phí Nam Thành truyền đến, khiến cho quản gia ngừng nói, ông ta còn muốn nói gì đó, chợt nghe thấy tiếng mở cửa trên lầụ Quản gia quay đầu nhìn lại, nhất thời cảm thấy hai mắt tỏa sáng.
Chỉ thấy cô gái mặc một chiếc quần trắng đứng ở bậc cầu thang, mái tóc của cô được búi tùy ý sau đầu, lộ ra vầng trán no đủ, gương mặt nhỏ nhắn lớn bằng bàn tay, ngũ quan vô cùng tinh xảo.
Nhất là làn da của cô, trắng nõn gần như trong suốt, đứng ở đó còn sáng hơn cả đèn.
Quản gia kinh ngạc….Đây là người quái dị?
Vẻ mặt ông ta giống như gặp quỷ, quay đầu nhìn về phía Phí Nam Thành.
Đã thấy ánh mắt Phí tiên sinh gắt gao nhìn chằm chằm cô, giống như bị nam châm hút, không rời mắt nổi.
Quản gia hưng phấn nói “Tiên sinh, tôi đã nói ánh mắt lão phu nhân rất tinh tường, cậu xem Thẩm tiểu thư không có bớt, rất dễ nhìn…” Phí Nam Thành lại giống như căn bản không nghe thấy ông ta nói gì, anh giống như trúng tà, từng bước đi đến chỗ cô gái.
Thẩm Vu Quy khẩn trương đứng ở trên lầụ Nhìn thấy Phí Nam Thành bước đến chỗ cô, dáng vẻ không chớp mắt, cô lại có chút mê mang.
Bởi vì ánh mắt của anh qua si mê, quá quyến luyến khiến cho cô có cảm giác anh đang nhìn cô, nhưng lại giống như xuyên thấu qua cô nhìn một người khác.
Mà lúc này, anh từng bước đi tới lại khiến cho cô co rút lại, có loại cảm giác đau đớn truyền đến.
Có chút người và việc mà cả đời cô muốn quên, giống như muốn thoát khỏi trói buộc, ló đầu ra…Cô nhất định là điên rồi, nếu không vì sao trong lúc này lại đột nhiên nhớ tới người kia?
Năm đó….
Trước mắt Thẩm Vu Quy tối sầm, lúc này mới phát hiện người đàn ông kia đã đi đến trước mặt cô.
Cô vội vàng rũ mắt xuống, ngăn chặn rung động trong lòng, cố gắng cho mình cười ôn nhu, sau đó liền ngọt ngào, lại dịu dàng nói “Phí tiên sinh, anh trở về rồi.” Anh nhìn cô như thế, hẳn là thích bộ dáng đó của cô.
Nhưng mà cô đợi một lúc cũng không thấy người đàn ông có phản ứng gì, cô nghi ngờ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Phí Nam Thành vẫn đang nhìn cô.
Phí Nam Thành cảm thấy hình như anh say.
Nếu không vì sao lại thấy được cô ấy.
Giống như thiếu nữ kia vượt quá sáu năm, biến thành dáng vẻ duyên dáng yêu kiều như hiện tại, cô ấy rút đi vẻ ngây thơ nhiều hơn mấy phần thuộc về hương vị phụ nữ…Là cô gái của anh.
Ánh mắt anh từ trên xuống dưới cô, giống như sợ không nhìn kỹ, anh từ từ vươn tay ra, muốn đụng vào gương mặt làm anh nhớ đến phát điên… Nhưng khi anh nhìn về phía má phải của cô, lại đột nhiên phát hiện dưới lớp phấn lót, mơ hồ có chút xanh tím.
Phí Nam Thành giật mình tỉnh lại.
Tiểu Ô của anh….Không có bớt.
Lúc Phí Nam Thành vươn tay ra, thân thể Thẩm Vu Quy cứng đờ.
Cô không dám nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào khớp xương tay của người đàn ông, không biết vì sao cô lại cảm thấy lúc này tay anh rất ôn nhụ Nhưng khi cái tay kia sắp rơi vào gò má