Chương 5
chút kỳ quái.
Bà ta quay đầu nhìn Thẩm Vu Quy, cô gái ngoan ngoãn đứng ở đó, bởi vì trên mặt có bớt, thói quen tự ti cúi đầu, dáng vẻ khúm núm.
Bà ta cảm thấy mình suy nghĩ nhiều, lập tức hỏi “Từ Tâm, cô nói thế là có ý gì?” Thẩm Vu Quy vẫn cúi đầu như cũ, giọng nói càng thêm mềm mại, học càng giống hơn “Phí tiên sinh rất thích tôi.” Một câu khiến cho ba người đều ngây ngẩn.
Bạch Trúc không giả bộ được nữa, giọng nói bén nhọn “Sao có thể?
Phí tiên sinh có thể thích cô điểm gì ” “Có lẽ…” Giọng Thẩm Vu Quy vẫn rất ôn hòa, cô nghiêng đầu, dáng vẻ nghiêm túc trả lời “Anh ta thích tôi xấu ” Mọi người… Cái bộ dáng tôi xấu tôi kiêu ngạo này là sao Dáng vẻ Thẩm Vu Quy vẫn nhu nhược, vô hại, khóe mắt thưởng thức sắc mặt từ xanh chuyển sang trắng của Thẩm Thiên Hạo và Bạch Trúc.
Bỗng nhiên sau lưng truyền tới tiếng cười.
Thẩm Vu Quy cứng đờ, quay đầu liền thấy Phí quản gia không biết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào, dáng vẻ buồn cười.
Xem ra, ông ta đã nghe được hết.
Thẩm Vu Quy… Xe Phí gia không hiểu sao chết máy, làm sao cũng không tìm ra được nguyên nhân, sau khi Thẩm Vu Quy xuống xe được không lâu, lại khởi động được, quản gia liền để tài xế đuổi kịp Thẩm tiểu thư, lần đuổi theo này đã đến Thẩm gia.
Quản gia nhìn về phía Thẩm Vu Quy đã thấy cô cúi đầu, mắt nhìn mũi, giống như những lời kia căn bản không phải do cô nói.
Trong lúc nhất thời không có ai nói chuyện.
Phí quản gia chỉ có thể ho khan hai tiếng, ông ta nói “Thẩm tiểu thư.” Thẩm Vu Quy ngước mắt.
“Tối nay bằng giờ hôm qua, tôi qua đón cô.” Thẩm Vu Quy nhướng mày, tới đón cô làm gì?đọc nhanh nhất tại thichdoc truyen.com Quản gia “Hôm nay là 15.” Lông mi Thẩm Vu Quy hơi run lên.
Nghe thấy mùng 1 và 15, cô còn nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy một tháng hai ngày, cô có thể chịu được, nhưng hôm nay là 15?
Nghĩ đến tối qua…Cô cảm thấy chân mình có chút mềm.
Nhưng cô hiểu, giống như tối hôm qua, cô không thể từ chối mà còn phải nghĩ ra biện pháp để Phí Nam Thành đính hôn với cô.
……………….
Thẩm Thiên Hạo tự mình đưa Phí quản gia rời đi, toàn bộ quá trình đều có dáng vẻ chân chó, khiến Thẩm Vu Quy mất hết khẩu vị.
Chờ xe rời đi, Thẩm Thiên Hạo quay đầu cười tán dương “Không hổ là con gái ngoan của cha.” Bạch Trúc ở bên cạnh nắm chặt tay, trong mắt lộ ra âm hàn, bà ta nghĩ đến điều gì, vội vàng kéo cánh tay Thẩm Thiên Hạo “Từ Tâm, sao Phí tiên sinh không nhắc đến chuyện đính hôn?” Thẩm Vu Quy nheo mắt lại.
Bạch Trúc này trực tiếp bắt được trọng điểm, quả nhiên không phải là người đơn giản.
Thấy cô không nói gì, Bạch Trúc lại thở dài “Đàn ông đều có thói hư tật xấu, chơi chán lại không cần, có lẽ Phí tiên sinh không phải là người như thế, nếu không cô sẽ bị thua thiệt.” Ngoài sáng là quan tâm cô, nhưng thật ra là đang nhắc nhở Thẩm Thiên Hạo, tình nhân và vị hôn thê, trong lúc đó chênh lệch rất lớn Quả nhiên ánh mắt Thẩm Thiên Hạo thay đổi, đánh giá cô.
Thẩm Vu Quy cúi đầu “Phí tiên sinh nói chuyện đính hôn liên quan đều nhiều phương diện, sau đó lại nói.” Ánh mắt Thẩm Thiên Hạo lại sâu hơn mấy phần.
Lúc đầu không vội, chờ đính hôn xong, Thẩm gia muốn tư nguyên gì không có?
Nhưng hiện tại xem ra, Phí tiên sinh có thể vì nhất thời mới mẻ sẽ coi trọng cô, nhưng Phí