Chương 14
bên cạnh cô.
Thẩm Chỉ Lan một thân hàng hiệu, ngẩng cao đầu, nhìn cũng là dáng vẻ thiên kim đại tiểu thư, mà trong tủ quần áo của chị, mãi mãi là quần áo cũ Hai người, một người khí chất cao nhã, một người sợ hãi rụt rè, rất khác biệt, Thẩm Chỉ Lan cảm thấy vô cùng ưu việt “Tôi nghe nói, chị đã hai ngày không về nhà ngủ rồi.” Câu này vừa nói ra, các bạn học chung quanh đều nhìn Thẩm Vu Quy, ánh mắt hơi thay đổi.
“Đêm không về nhà ngủ?
cô ta đi đâu?” “Còn có thể làm gì?
Mẹ là tiểu tam, con gái sao có thể tốt hơn?” “…” Thẩm Vu Quy vẫn cúi đầu, sợi tóc che lấy nét mặt cô, giờ phút này cô đang híp mắt, khóe môi ngậm lấy một tia cười lạnh.
Thẩm Chỉ Lan thật đúng là dốc hết sức chửi bởi chị Cô ta cho rằng cô sẽ giống chị, nhẫn nhịn chịu đựng sao?
Thẩm Chỉ Lan làm bộ thở dài “Chị Từ Tâm, tôi biết cuộc sống của chị rất túng quẫn, nhưng con gái nên giữ tự trọng.” Cô ta lấy thẻ ngân hàng từ trong túi ra, đưa tới trước mặt Thẩm Vu Quy “Nếu như chị thiếu tiền, vậy chị dùng cái này đi, tôi sẽ bảo cha tăng phí sinh hoạt cho chị, những công việc không đứng đắn đó, chị cũng đừng làm…” Tự trọng, không đứng đắn… Hai từ có thể khiến cho người ta liên tưởng rất nhiều thứ không tốt.
Ánh mắt bạn học xung quanh nhìn Thẩm Vu Quy càng không tốt lắm, giống như là nhìn thấy ôn dịch, xa lánh.
Trong mắt Thẩm Chỉ Lan hiện lên đắc ý.
Mẹ nói, nếu như không phải Thẩm Từ Tâm cản trở, cha đã ly hôn với lão yêu bà Cho nên nhìn thấy cô gái xấu xí này, cô ta liền không nhịn được mà châm chọc vài câụ Dựa theo thường lệ, người quái dị bị tổn thương lòng tự trọng sẽ nhỏ giọng nói một câu không cần, sau đó chạy đi.
Thẩm Chỉ Lan rất chờ mong, cô ta thích nhất cũng chính là dáng vẻ chật vật của Thẩm Từ Tâm.
Đại tiểu thư Thẩm gia thì sao?
Cuộc sống không bằng một đứa con riêng Thẩm Chỉ Lan nhìn chằm chằm tấm thẻ ngân hàng trước mặt, nó là thẻ phụ có thể quẹt mấy chục vạn.
Thẩm Thiên Hạo lấy lý do lợi nhuận công ty không tốt, những năm này không cho mẹ con các cô tiền, nhưng ông ta đối với đứa con riêng này thật hào phóng.
Mà bây giờ, Thẩm Chỉ Lan vậy mà cầm tiền Vu gia đến chế giễu cô.
Nếu đã như thế, sao cô có thể để cô ta vừa lòng đẹp ý?
Trong ánh mắt Thẩm Vu Quy thoáng hiện ra một vòng tàn khốc, một phút sau, cô liền vươn tay ra cầm tấm thẻ ngân hàng đi “Ừm, cảm ơn nha ” Vốn dĩ tiền thuộc về cô, không cần thì phí.
Nhưng một bên khác lại không buông thẻ ngân hàng ra.
Thẩm Chỉ Lan làm sao cũng không nghi tới cô có phản ứng này, cô ta ngây người.
Lại nhìn người trước mặt…Cô nghiêng đầu, vết bớt rất rõ ràng, giọng nói dịu dàng mang theo nghi ngờ “Không phải cô hối hận chứ?” Dáng vẻ thấp thỏm bất an, quá đúng là người quái dị kia.
Thẩm Chỉ Lan vô cùng tức giận, trước mặt các bạn học, sao cô ta có thể nói mình hối hận?
Lúc này, cô ta chỉ có thể cắn răng mất máụ Thẩm Chỉ Lan chỉ có thể buông lỏng tay, cắn răng nghiến lợi nói “Dĩ, nhiên, là, không ” Đây là tất cả sinh hoạt phí của cô ta Nhìn thấy vẻ mặt giống như bị táo bón của Thẩm Chỉ Lan, tâm trạng Thẩm Vu Quy rất tốt, cô bỏ thẻ ngân hàng vào trong túi, sau đó chuẩn bị đứng lên rời đi.
Thế nhưng vừa mới dịch người,