Chương 7
cái ót của cậu ta “Nhìn gầy vậy.” Hai mắt Căn Tử đỏ ngầu, mím môi “Đại ca, bọn em luôn nhớ đến anh.” Lục Cường cười khoái trá, khóe miệng khẽ cong, ôm Căn Tử một cái, nói “Mẹ kiếp, anh mày có phải phụ nữ đâụ” Căn Tử nhỏ con, so với Lục Cường thấp hơn một cái đầu, bị kẹp ở trong cánh tay Lục Cường, giọng ồ ồ “Vài năm nay anh không có ở đây, tâm trạng của anh em xuống dốc, hận không thể vào đó ngồi tù chung với anh.” Lục Cường cười một tiếng “Đại Long và Khôn Đông cũng biết rồi chứ?” “Đương nhiên.” Căn Tử ngoẹo cổ nói “Bọn họ biết anh mãn hạn tù, muốn đi theo em, có điều em đã ngăn cản, tất cả đều đang chờ anh ở quán.” Đúng vậy, sau sáu năm, căn bản là anh không nghĩ tới bọn họ còn nhớ anh.
Cổ họng Lục Cường nóng lên, choàng bả vai Căn Tử “Đi thôi.” Căn Tử đỗ xe không xa, khi đi ngang qua thì vô tình nhìn thấy một chiếc sang trọng khác, cửa xe rộng mở, người đàn ông mặc đồ Tây đứng cạnh xe cúi gập người, cung kính gọi “Anh Cường.” Lục Cường không hề hé răng, ánh mắt quan sát người nọ.
Đối phương nói tiếp “Ông chủ Khưu sai em đến đây đón anh, đang chờ anh ở ‘Tụ Hoàng’.” Lục Cường nháy mắt dừng lại, nhìn về phía người nọ “Có thể chuyển lời đến ông chủ Khưu, hôm nay chỉ sợ không tiện, tôi một thân phong trần, với tình trạng này không thể đi gặp ông ấy.” Người nọ khó xử.
Lục Cường nói “Cậu gọi điện thoại cho ông ấy, tôi nói chuyện.” Anh ta nhanh chóng bấm điện thoại, đưa qua cho Lục Cường.
Một lúc saụ Lục Cường nói “Ông chủ Khưu, ông sai người đến đón tôi, tôi lại mới ra tù, mặt mũi nào dám đến gặp ông, chỉ sợ lây thêm xui xẻo cho ông.” Khưu Thế Tổ cười ha ha “Cũng tốt, tùy cậu, tôi chờ ngày mai.” Lục Cường nói tiếp hai câu, cắt đứt, đem điện thoại trả về.
Người nọ cung kính hạ thấp người, xoay người lên xe, nhanh như chớp lái xe đi rồi.
Căn Tử quay đầu lại hỏi Đại ca, ông chủ Khưu đã có ý mời, chẳng lẽ ông ấy vẫn muốn anh đi theo?” “Không biết.” “Vậy anh nghĩ thế nào?” Lục Cường khẽ nheo mắt, không đáp.
Hai người chuẩn bị lên xe, Lục Cường vừa định kéo cửa xe, bị một trận loa phóng thanh khiến cho dừng động tác.
Một chiếc xe cảnh sát lái đến trước mặt, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, bên trong là một phụ nữ, mái tóc cô ta buộc thành đuôi ngựa, áo mũ chỉnh tề, sống lưng thẳng tắp.
Khuôn mặt cô ta nghiêm túc, hỏi “Lục Cường, hôm nay anh ra tù?” Lục Cường nhìn thấy rõ người lái xe tới, khẽ nheo mắt, đi qua.
Thân thể anh hơi cong, cánh tay chống đỡ mui xe, một tay gác lên khung cửa “Đây không phải là sĩ quan cảnh sát Đàm Vi sao?
Chậc, Lục Cường tôi thật may mắn, còn có người tới đón.” Ngón tay Đàm Vi căng thẳng, mắt hạnh trừng to “Ai......
Ai tới đón anh chứ, vừa khéo tôi có việc ở đây nên mới nhìn thấy anh.” “Khéo thật.” Đàm Vi trợn mắt, tận lực thay đổi bộ mặt uy nghiêm “Ra tù rồi thì sau này nhớ làm người tốt, đừng làm chuyện trái pháp luật nữa, nếu để tôi bắt gặp, lại giam anh vào ngục.” Lục Cường cười “Đương nhiên, bị đảng quốc gia giáo dục lâu như vậy, tôi nỗ lực cải tạo, sớm thay đổi triệt để rồi.” Đàm Vi hừ một tiếng “Tốt nhất là anh đang nói thật.” Lục Cường tiếp lời “Rãnh sẽ mời cô ăn một bữa.” Đàm