Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

kín cổng nên khó tiếp xúc phụ nữ, càng miễn bàn chạm đến.
Mặc dù ánh mắt bọn họ làm càn, rục rịch, nhưng đây là điều không thể tránh khỏi.
Lô Nhân tay chân lanh lẹ, rất nhanh đã đo được hai người, cô đem thước đo để trên gáy, cúi mắt nhìn số liệu trên vở, thuận tiện lẩm bẩm, chuẩn bị đo người kế tiếp.
“Cánh tay.” Cô cúi đầu nói.
Cô di chuyển động tác, dường như có một hơi thở phả trên đầu cô, cảm giác sâu sắc khiến bầu không khí xung quanh trở nên ảm đạm.
Cô dời tầm mắt, ngòi bút đang đặt trên vở thủng một lỗ nhỏ, người đàn ông cũng theo bản năng lui về phía sau nửa bước......
Đập vào trước mặt cô là một hình xăm quái vật đang mở miệng to… Đỉnh đầu truyền đến tiếng cười, Lô Nhân ổn định tâm tình, tiến lên một bước, lặp lại “Thẳng tay.” Vài giây sau, đối phương lại lười biếng giang hai cánh tay.
Lô Nhân né tránh ánh nhìn của đối phương, liếc mắt thấy cơ ngực của anh ta rất đẹp, ẩn hiện trên đó là một hình xăm con rồng màu đen, to lớn in bên phải bả vai, đầu rồng kéo dài đến trước ngực, thoạt nhìn giống như đang bay lượn, trừng mắt dữ tợn.
Vảy rồng phân bố tầng tầng lớp lớp, chỉnh thể hình xăm được khắc họa bởi màu đen và xám, còn màu xanh lục nằm rải rác trông cực kỳ tàn bạo.
Hình xăm sống động như thật, dường như con rồng đó có thể từ trên thân thể anh ta lao ra vồ vào đối thủ.
Lô Nhân hiển nhiên không còn giữ được bình tĩnh, trình tự hỗn loạn.
Cô cảm giác được dường như có một đôi mắt đang tuần tra khắp thân thể mình, chỉ khác là, có một loại ánh mắt cực kỳ hung hãn.
Vòng eo, ngực, vai, cổ, tầm mắt không khỏi theo phía sau cô, cuối cùng cô nhìn thấy khuôn mặt của anh ta.
Ánh mắt thẳng thừng đối diện với cô, biểu cảm mang theo ý vị đùa nghịch, miệng khẽ cong.
Đập thẳng vào mắt cô là mi mắt, lông mày của anh ta kéo dài gần đến huyệt thái dương, gần đó còn có một vết sẹo mờ nhạt, đối lập với làn da màu đồng của anh ta.
Hốc mắt lõm sâu, hai hàng lông mày bằng phẳng, mũi dọc dừa, đôi môi mỏng cùng với ánh mắt sắc bén, mang theo vài phần hoang dã khôn tả.
Tóm lại, nhìn thế nào cũng đều thấy anh tuấn......
Điểm trừ duy nhất chỉ có thể là tính cách hung hãn.
Lô Nhân nhanh chóng dời đi tầm mắt, hơi cúi người đo phần hông của anh ta.
Hai tay cô mở ra, thông qua thân thể và cánh tay của anh ta dùng thước để đo.
Vài giây ngắn ngủi trôi qua, cô ngửi được mùi phát dục như ban nãy, so với vừa rồi còn mãnh liệt hơn.
Lô Nhân nhẹ nhàng hắng giọng, xoay tầm mắt.
Thước đo vòng qua cái hông của người nọ, trên đầu phút chốc truyền đến một giọng nói “Này, chật quá rồi.” Người nọ ngữ điệu thong thả, lười nhác, thanh âm giống như cát đá nghiến răng một cái, sột soạt.
Lô Nhân run lên, thước đo trong tay cầm càng chặt hơn.
Các phạm nhân còn lại cười vang thành tiếng, có người còn nói “Đại ca, tay anh đút vào chỗ đó chật quá sao?” 1 1 Đoạn này là nói bậy, kiểu như làm t̠ình bằng tay.
Theo sau là một trận cười to, bầu không khí ảm đảm nhẫn nại trong nhà tù từ nãy đến giờ rốt cuộc cũng bùng phát.
“Câm miệng.” Cảnh ngục hét lên, quất mạnh dùi cui vài cái vào cửa sắt “0852, đứng ngay ngắn lại cho tôi.” Một chút yên tĩnh, sau đó vẫn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡