Chương 6
đãi.
Nàng ta sắp xếp cho những người không thân thiết ngồi chờ ở một biệt uyển, còn những người bạn khuê mật thì cùng nàng ở trong phòng trò chuyện, vui đùa.
Thấy Lục Vân Tích bước vào, Triệu Ngọc Nhi lập tức tươi cười ra đón, mời nàng ngồi cạnh mình, dường như đã quên hết cảm giác khó chịu khi bị từ chối mấy ngày trước.
Sau khi Lục Vân Tích yên vị, Triệu Ngọc Nhi ra lệnh cho tỳ nữ “Đi lấy món đồ chơi mới của ta đến cho Lục tiểu thư xem.” Những vị tiểu thư có mặt trong phòng phần lớn đều có tính cách tương tự Triệu Ngọc Nhi.
Trước ánh mắt dò xét của mọi người, Lục Vân Tích không dám làm Triệu Ngọc Nhi mất mặt nên đành nghe lời nàng ta, ngồi xuống bên cạnh.
Nguyên Tử Triều trong tình trạng không một mảnh vải che thân bị hai gã hầu lôi vào, đẩy qua cửa rồi ngã sõng soài trên sàn.
“Suỵtnannan” Trong phòng, mấy vị tiểu thư bất giác cùng há hốc miệng kinh ngạc.
Sau khi nhìn rõ dung mạo của Nguyên Tử Triều, họ che miệng khúc khích cười.
Vài vị bạo dạn hơn thì nhìn thẳng vào người y; thứ khí cụ nam tính đang rũ xuống giữa hai đùi thiếu niên trông thật cường tráng, khiến các tiểu thư e lệ đều đỏ mặt ngượng ngùng.
Vị trí của Nguyên Tử Triều vừa vặn đối diện với Lục Vân Tích.
Y bị đẩy vào quá bất ngờ khiến nàng không kịp phản ứng, đã nhìn thấy toàn bộ cơ thể trần trụi của y.
Mặt nàng chợt đỏ bừng “Quận chúa, sao không cho hắn mặc y phục?” Triệu Ngọc Nhi uống một ngụm rượu rồi cười phá lên “Ha ha ha ha ha ha, tỷ có thấy chó mèo nào mà mặc quần áo không?
Chỉ là một con vật thôi mà.” “Hắn là người ” Lục Vân Tích kinh ngạc nhìn Triệu Ngọc Nhi.
“Chẳng lẽ Vân Tích quên rồi sao?
Ngày đó chúng ta đi xem kịch, ta đã mua món đồ chơi mới này đó ” Triệu Ngọc Nhi cho rằng nàng đã quên, có lẽ cũng bởi sau khi mang Nguyên Tử Triều về, y đã được tắm rửa sạch sẽ, rũ bỏ hết bụi bặm trên người, trông khác hẳn ngày hôm đó.
Vì thế, nàng ta cười nhắc nhở “Ca ca nói nếu ngày đó tỷ không ném cho hắn cây trâm thì hắn đã bị mãnh hổ nuốt chửng rồi, chắc ta cũng sẽ không có được tên tiểu nô này đâụ” Lục Vân Tích không ngờ thiếu niên này lại chính là người trên võ đài ngày ấy.
Nhưng hiện tại y đang hoàn toàn trần trụi, nên nàng chỉ có thể quay mặt đi chỗ khác.
“Hình như Lục tiểu thư không muốn nhìn ngươi.
Ngươi làm khách quý của ta sợ rồi.” Triệu Ngọc Nhi ra hiệu bằng mắt.
Gã hầu cận bên cạnh hiểu ý, lấy ra một chiếc roi mềm bắt đầu quất.
Nguyên Tử Triều ngoan cường cắn chặt răng không một tiếng rên.
Những lằn roi quất vào người y đau đớn tột cùng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng dù bị quất mạnh đến đâu, y vẫn không hề hé răng.
“Dám làm bẩn mắt Lục tiểu thư, đánh cho gần chết mới thôi.” Triệu Ngọc Nhi không nghe thấy tiếng van xin khiến nàng ta thỏa mãn, cảm thấy tên này cũng đáng ghét y như Lục Vân Tích.
Vì thế, nàng ta tiếp tục uống rượu “Đánh cho đến khi Lục tiểu thư chịu nhìn hắn mới được dừng.” Lúc này, Lục Vân Tích đã nhận ra Triệu Ngọc Nhi đang trút giận lên mình, mượn cơn say để hành hạ thiếu niên này.
Chẳng qua, y đang phải gánh chịu cơn thịnh nộ của quận chúa thay cho nàng mà thôi.
“Đừng đánh nữa.” Lục Vân Tích hít một hơi thật sâu,