Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 154

âu yếm dịu dàng này nhanh chóng khơi dậy ham muốn của cả hai người.
Hơi thở của Vân Tích dần trở nên nặng nề.
Nàng đưa tay nắm chặt lấy vai y, vẫn coi y như một khúc gỗ cứu sinh.
Giữa bầu trời rộng lớn, chỉ còn lại hai người họ.
Nghĩ đến đây, Nguyên Tử Triều càng ôm chặt lấy nàng hơn.
Sau khi từng lớp xiêm y rơi xuống, cũng không cảm thấy lạnh lẽo nữa.
Da thịt kề sát nhau, y chỉ muốn hòa quyện cùng nàng, dính chặt thành một khối, mãi mãi không bao giờ tách rời.
Dục căn bên dưới đã kêu gào đến bỏng rát, ép lên bụng nhỏ mềm mại của nàng, làm nàng càng thêm nhạy cảm.
Động tác ôm hôn càng thêm mãnh liệt, nhưng cự long dưới thân vẫn không chịu ngoan ngoãn mà càng trỗi dậy, phình lớn hơn.
Quy đầu dính đầy dịch mật tràn ra từ hoa huyệt, cọ xát một vòng quanh cửa động để thăm dò.
Cảm thấy bên trong đã đủ ẩm ướt, y liền chen vào một nửa mà không tốn chút sức lực nào.
Lối vào chật hẹp đột ngột siết lại, kẹp chặt khiến cả người y run lên.
Nguyên Tử Triều không thể không đưa tay vuốt ve nơi giao hợp của hai người, giọng khàn khàn nói “Thả lỏng một chút, đừng kẹp chặt như vậy.” Bàn tay y thuận thế vỗ nhẹ lên bờ mông đầy đặn của nàng, muốn nàng thả lỏng một chút.
Ai ngờ bên trong đột nhiên trào ra một dòng ái dịch, dội thẳng lên đỉnh quy đầụ Nguyên Tử Triều cảm thấy mình đã nhẫn nhịn đến giới hạn, không muốn kiềm chế thêm nữa, mạnh mẽ đâm sâu vào bên trong.
Động tác nhịp nhàng ra vào khiến cơ thể cả hai cùng dao động theo từng cú thúc.
Dù đã tiến vào sâu bên trong nàng, nhưng Nguyên Tử Triều vẫn cảm thấy chưa đủ.
Y vừa muốn hôn, vừa muốn xoa nắn bầu ngực mềm mại của Lục Vân Tích.
Lục Vân Tích đã hoàn toàn thả lỏng bản thân, để mặc y muốn làm gì thì làm.
Nàng chỉ khẽ tách khỏi môi y, thở dốc một tiếng “Ta không thở nổi nữa rồi.” “Ta sẽ nhẹ lại… nhẹ hơn một chút…” Nguyên Tử Triều dịu dàng an ủi, nhưng động tác dưới thân vẫn liên tục không ngừng, mỗi lần đều mạnh mẽ cắm vào nơi sâu nhất trong cơ thể nàng, tựa như một nghi thức kết nối chặt chẽ và lâu dài với nàng.
Quấn quýt dây dưa một thời gian dài, đến khi cả hai đều kiệt sức, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, thở hổn hển như cá mắc cạn, y mới xuất tinh.
Dù trước đây có không muốn, nhưng Lục Vân Tích cũng đã quen được y chăm sóc.
Nàng nằm trên giường, lặng lẽ chờ Nguyên Tử Triều dọn dẹp cho mình.
Một cuộc mây mưa thỏa mãn đã giúp nàng xua tan hết mọi gánh nặng trong lòng.
Đầu óc nàng trống rỗng, không còn chút sức lực nào để nghĩ ngợi bất cứ điều gì khác.
Ở phía Đông, trời dần sáng.
Thật tốt, lại là một ngày mới.
Trước khi rời khỏi nơi này để trở về kinh thành, nàng còn muốn đến thăm Lục Ngụ Trình để từ biệt.
Lục Vân Tích ngáp một cái, mí mắt bắt đầu nặng trĩụ Cuối cùng, nàng chìm vào giấc ngủ say.
Nguyên Tử Triều, như vô số lần trước đây, cẩn thận vắt khô chiếc khăn, lau sạch từng tấc da thịt của nàng.
Nhìn những dấu vết do chính mình để lại trên người nàng như những dấu ấn, y dịu dàng đưa tay vuốt ve những vết đỏ ấy.
Sau đó, y lại quỳ bên giường, đưa tay chạm vào gương mặt nàng.
Bàn tay chàng dừng lại bên gò má nàng rất lâu, lâu đến nỗi người y tê dại mà không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡