Chương 150
âm, nói rằng có lẽ mình cũng sẽ sớm đến đó.
Trong thư, nàng có nhắc đến việc nhờ y đến thăm Phùng bà bà và A Thanh trước.
Nàng nhận ra điều bất thường từ bức thư thứ hai.
Tính theo thời gian, thư hồi âm của nàng chưa kịp đến nơi, nhưng thư của “Lục Ngụ Trình” đã tới.
Trong thư, ngoài việc nói sẽ giúp nàng thăm Phùng bà bà, còn bày tỏ nỗi nhớ nhung da diết dành cho nàng.
Nàng ít nhiều cũng nhận ra tình cảm của Lục Ngụ Trình, chỉ là trước giờ luôn lựa chọn trốn tránh, không muốn đối mặt với vấn đề này.
Đó cũng chỉ là tình cảm đơn phương từ phía y mà thôi.
Vậy mà trong thư, hai người lại như một đôi tình nhân thân mật.
Lục Vân Tích cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Cách biểu đạt của Lục Ngụ Trình đa phần đều ẩn nhẫn và kín đáo, tuyệt đối sẽ không viết ra những lời lẽ như vậy.
Cộng thêm thời gian hồi âm, nàng càng tin chắc rằng những bức thư này không phải do Lục Ngụ Trình viết.
Người đầu tiên nàng nghi ngờ chính là Nguyên Tử Triềụ Nàng không rõ tại sao y lại giả làm Lục Ngụ Trình để viết thư cho mình, vậy nên hôm nay mới thử thăm dò.
Không ngờ thật sự là y.
Lục Vân Tích vừa tò mò vừa cảm thấy buồn cười “Tại sao ngươi lại viết thư thay huynh ấy cho ta?
Ta và huynh ấy chỉ là bạn bè bình thường, những lời ngươi viết trong thư, ta vừa nhìn đã biết là giả rồi.” “Hai người không phải…” Nguyên Tử Triều ngập ngừng, mặc dù không muốn nhưng vẫn phải nhắc đến, “Ta nghe nói nhiều năm trước, hai người đã viết thơ trên diều để bày tỏ tâm ý cho nhaụ” Lục Vân Tích cau mày, cố gắng nhớ lại xem mình đã viết thư tỏ tình trên diều cho Lục Ngụ Trình khi nào.
Nghĩ một lúc, nàng chợt nhận ra “A Ngươi nói đến chuyện huynh ấy nhặt được con diều của ta sao?” Thế là nàng kể lại chuyện mình đã thả diều ở đâu, sau đó bị Lục Ngụ Trình nhặt được như thế nào, còn kể về việc Lục Ngụ Trình từng viết kịch bản, kể toàn bộ cho Nguyên Tử Triều nghe.
“Vậy nên ngươi vì chuyện này mà nghĩ rằng ta đến Tây Lâm Quốc là vì Lục Ngụ Trình sao?” Lục Vân Tích cười một cách bất đắc dĩ, “Ngươi thực sự đã hiểu lầm rồi.
Vậy bây giờ có thể nói cho ta biết, rốt cuộc Lục Ngụ Trình đã đi đâu không?” Biểu cảm trên mặt Nguyên Tử Triều trở nên vô cùng khó xử.
Lục Vân Tích nhìn y, y vẫn im lặng không nói gì.
Trong lòng nàng không khỏi dâng lên một nỗi lo lắng, giọng cũng hơi run rẩy “Nguyên Tử Triều, ngươi nói đi.” Câu trả lời đã ở rất gần, Nguyên Tử Triều hít một hơi thật sâu “Thực ra hôm đó, khi nàng từ trên cổng thành rơi xuống nước, chính là Lục Ngụ Trình đã cứu nàng.
Nguyên Dịch đã bắn hàng chục mũi tên xuống nước, Lục Ngụ Trình hắn… hắn trúng phải vài mũi tên, tối hôm đó đã mất máu quá nhiều mà qua đời.” Lục Vân Tích đứng đã rất mỏi, nghe xong câu này, toàn bộ sức lực trong người như bị rút cạn, ngã khuỵu xuống đất.
Nguyên Tử Triều hoảng hốt xông đến, bế thốc nàng đặt lên giường “Đừng như vậy, ta chỉ sợ nàng biết chuyện sẽ đau lòng quá độ, nên mới không dám nói cho nàng hay.” Nghe vậy, Lục Vân Tích không kìm nén được nữa, nắm chặt lấy vạt áo y, vùi mặt vào ngực y khóc nức nở “Người chết vốn dĩ phải là ta, tại sao… tại sao người chết lại không phải