Chương 144
Ký ức cuối cùng của nàng là nhảy từ trên thành xuống và rơi vào dòng nước lạnh, sau đó không còn nhớ gì nữa.
Nhìn thấy Nguyên Tử Triều trước mặt, tảng đá trong lòng nàng mới buông xuống.
Nàng nhớ ra hôm đó y đã thoát thân thành công.
Trong quân không có phụ nữ, những ngày qua đều là Nguyên Tử Triều tự mình chăm sóc nàng.
Thấy nàng tỉnh, y vội gọi quân y đến bắt mạch, kiểm tra kỹ lưỡng rồi mới xác nhận không có gì nghiêm trọng "Lục tiểu thư chỉ bị thương ngoài da.
Chỗ nặng nhất là gãy xương đùi trái, nhưng đã được nối lại.
Chỉ cần dưỡng thương vài tháng là có thể phục hồi hoàn toàn." Những ký ức trước khi hôn mê dần trở nên rõ ràng.
Nàng ngẩng đầu nhìn Nguyên Tử Triều "Lục Ngụ Trình đâu?
Huynh ấy sao rồi?" Lúc đó, nàng rơi vào dòng nước lạnh, cơ thể dần chìm xuống.
Vào lúc dòng nước băng giá nhấn chìm nàng, Lục Ngụ Trình đã đỡ lấy nàng, kéo nàng cùng ngoi lên, vớt được cái mạng nhỏ của nàng.
Nhìn sắc mặt âm u, không rõ của Nguyên Tử Triều, lòng nàng lại căng thẳng.
Trước đây, y từng nói không thích nàng gọi tên người đàn ông khác.
Nếu vì thế mà liên lụy đến Lục Ngụ Trình, thì quả là lỗi của nàng.
Vậy nên, nàng giải thích "Chỉ là ta nhớ ra huynh ấy đã cứu ta, nên muốn hỏi xem huynh ấy có sao không." Sắc mặt Nguyên Tử Triều dịu đi đôi chút, thậm chí y còn nở một nụ cười "Vân Tích, lần này nàng đã làm rất tốt.
Chúng ta đã cùng nhau đánh bại được âm mưu của Nguyên Dịch và Triệu Tĩnh An.
Chỉ là…" Y dừng lại một chút "Nguyên Dịch bị sỉ nhục thế này, Bắc Mạc chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Có thể lão sẽ quay về, tập hợp binh lực để tấn công U Châụ Ta đã phái Lục đại nhân đến Tây Lâm Quốc một chuyến nữa để bàn việc liên minh chống địch." "Xem ra huynh ấy không sao." Lục Vân Tích thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi thả lỏng, nàng mới cảm thấy toàn thân đau nhức, đặc biệt là cái chân bị gãy.
Hiện tại, nàng muốn đi cũng không thể được.
Nguyên Tử Triều như nhìn thấu tâm tư của nàng "Khi ở trong thành U Châu, ta đã hứa với nàng sẽ cho nàng sống cuộc sống mà nàng mong muốn.
Đợi đến khi chân nàng lành, nàng muốn đi lúc nào cũng được." Lục Vân Tích tưởng như mình đang mơ.
Nguyên Tử Triều đột nhiên thay đổi, như biến thành một người khác, làm nàng không thích ứng kịp.
Tuy nhiên, trong lòng nàng vẫn còn sợ y, không dám biểu lộ niềm vui quá rõ ràng, sợ y sẽ thay đổi ý định.
Nàng chỉ nắm chặt lấy chiếc chăn "Được." Đã gần cuối tháng năm, thời tiết dần ấm lên.
Không biết tại sao, mấy ngày gần đây trời lại cực kỳ nóng bức.
Lục Vân Tích nằm trên giường cả ngày, không thể cử động.
Lưng nổi lên những nốt mẩn đỏ, vừa đau vừa ngứa.
Nàng muốn tắm rửa sạch sẽ và thay một bộ xiêm y mới, có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút.
Trong quân doanh toàn là đàn ông.
Ngoài Nguyên Tử Triều và Mạnh Dụ ra, nàng cũng không quen biết ai.
Mà dù có quen biết, thì việc này cũng khó mở miệng nhờ người khác.
Vào lúc chạng vạng tối, Nguyên Tử Triều đến thăm nàng.
Lục Vân Tích ngập ngừng một lúc, rồi đỏ mặt, cúi đầu nói "Ở đây có chỗ nào để tắm rửa không?" Thấy y im lặng, nàng nói thêm "Ta biết hành quân đánh trận không thể chú trọng quá nhiềụ Nhưng ta nằm cả ngày, thời tiết lại nóng, có lẽ