Chương 135
đại dương, chỉ biết bám chặt lấy y khi sóng gió ập đến.
Trong ký ức của Nguyên Tử Triều, những lần làm tình thỏa mãn như thế này không hề nhiềụ Những lần hiếm hoi đó đều được tạo ra từ những mưu kế của nàng.
Lúc lâm trận sung sướng, đê mê bao nhiêu thì khi tỉnh táo lại càng thêm tàn khốc bấy nhiêụ Nhưng lần này thì khác.
Y đã mất đi tự do.
Ngoài tình yêu còn sót lại, nàng có thể chiếm đoạt được gì từ hắn nữa?
“Vân Tích, Vân Tích…” Nguyên Tử Triều dịu dàng gọi tên nàng, nhưng động tác bên dưới vẫn không hề giảm lực.
Mỗi cú thúc vào đều mạnh mẽ, tới tận cùng.
Hai tay y mò mẫm lên, bóp lấy vai nàng, nâng nửa người nàng lên, rồi ôm nàng vào lòng.
Y ngồi thẳng dậy, hông nhấp nhô không ngừng, thân thể hai người quyện chặt vào nhaụ Đôi gò bồng đảo rung động liên hồi, cọ xát trước ngực y, những nụ hoa lại càng cương cứng, vươn thẳng.
Nguyên Tử Triều cảm nhận được sự biến đổi từ mềm mại sang rắn rỏi của chúng.
Lục Vân Tích không thể chịu đựng sự kích thích này, những tiếng rên rỉ kiều mị cứ thế bật ra.
Nghe thấy tiếng ngâm nga quyến rũ của người trong lòng vang lên khi cả hai đang ân ái mặn nồng, ánh mắt Nguyên Tử Triều dần trở nên sâu thẳm, cự long dưới thân càng thêm gào thét, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt trên thân gậy càng thêm phần đáng sợ.
Lục Vân Tích cúi xuống liền nhìn rõ cảnh tượng hai người đang giao hợp.
Cây gậy to lớn, dài ngoằng kia cứ thế ra vào trong cơ thể nàng.
Khe hẹp ấy làm sao có thể nuốt trọn được một thứ khổng lồ đến vậy?
"Đây có phải lần đầu tiên nàng thấy ta đang ‘làm’ nàng không?" Giọng Nguyên Tử Triều trầm thấp, thở dốc hỏi.
Mặt Lục Vân Tích đỏ bừng "Ừm…" "Có thích bị ta ‘làm’ như vậy không?" Thấy nàng không kháng cự, Nguyên Tử Triều càng thêm bạo dạn.
Cứ ngỡ Lục Vân Tích sẽ không thừa nhận.
Chỉ cần nàng thuận theo như thế này, y đã mãn nguyện lắm rồi, không dám mong cầu gì hơn nữa.
Nguyên Tử Triều không nói thêm gì, chuẩn bị tập trung "công thành" tiếp thì nàng chợt yếu ớt đáp lại.
"Ừm." Cảm giác đau đớn và khoái cảm cùng lúc ập đến, dương vật bên trong nàng lại căng cứng thêm vài phần.
Hai mắt Nguyên Tử Triều thoáng đỏ lên.
Lúc này, hắn không muốn gì khác, chỉ muốn mạnh mẽ làm tình với nàng.
Quy đầu đã chạm đến tận cùng, nơi giao hợp đã ướt đẫm.
Hai hòn ngọc đập mạnh vào bờ mông nàng, dịch tình tuôn ra không ngừng, làm tấm lót giường ướt nhẹp.
Y hận không thể tiến vào sâu hơn nữa.
"Thích điều này, vậy cũng thử thích ta được không?" Lục Vân Tích không trả lời.
Nguyên Tử Triều chợt cảm nhận được đường hoa co thắt mạnh mẽ.
Y không tự chủ được, tăng tốc độ thâm nhập, từng cú thúc vào điên cuồng lặp đi lặp lại.
Tiếng giường kêu kẽo kẹt, tiếng nước chảy, cùng tiếng rên rỉ yêu kiều của người mình yêụ Nguyên Tử Triều xông lên trong sự hỗn loạn, chạm đến đỉnh Vu Sơn, một dòng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi bắn ra.
Tỳ nữ đi truyền lời mặt đỏ bừng, không dám nói rõ cảnh xuân sắc trong phòng, chỉ bẩm báo rằng đã phải bưng nước vào tận ba lần.
Xem ra, vị Lục tiểu thư này thật sự là sủng phi của Ninh Đế.
Nguyên Dịch suy tư, nâng chén trà trước mặt, nhớ lại lời Lục Vân Tích từng nói trà phải nhấm nháp từng ngụm nhỏ.
Nhấp một ngụm, lão không ngờ khuôn mặt