Chương 13
ngờ đám người này lại dám bắt cóc nàng ngay trên đường phố, hét lớn “Ta là quận chúa phủ Thụy vương, ai dám động vào ta ” Nghe vậy, đám người kia càng trở nên hung bạo hơn “Chúng ta sắp chết đói rồi, bắt con tiểu quận chúa này để Thụy vương phải mở kho thóc phát lương thực ” “Ký Nô, cứu ta ” Triệu Ngọc Nhi bị đám người đó kéo vào một con hẻm sâụ Lúc này, ả đã hoàn toàn kinh hãi.
Nguyên Tử Triều nắm chặt chiếc mặt nạ, lòng đầy đấu tranh để đưa ra quyết định.
Đây là cơ hội để y trốn thoát.
Y có thể bỏ mặc ả để tự do, nhưng nếu làm vậy, y có thể đi đâu?
Nơi nào có thể dung chứa một tên nô lệ bỏ trốn không có hộ tịch?
Có lẽ, đây lại là một cơ hội khác.
Y nhét chiếc mặt nạ vào trong vạt áo, lạnh lùng nói với đám người đó “Thả nàng ra.” Một người trong số đó thấy vết xăm trên cổ y, liền chế nhạo “Tên tiện nô này đúng là trung thành.
Bắt hết cả lũ đi ” Một tên giữ chặt Triệu Ngọc Nhi, bốn tên còn lại vây lấy Nguyên Tử Triềụ Ngay cả lợn rừng, mãnh hổ y còn có thể hạ gục, huống hồ đám người này nào phải là đối thủ của y.
Chỉ sau vài đường quyền, đám người đó đã mặt mày bầm dập.
Nhận thấy tình thế bất lợi, đám lưu dân nghiến răng ken két, buông Triệu Ngọc Nhi ra rồi chạy trối chết.
Triệu Ngọc Nhi ngã sõng soài trên mặt đất.
Sau cơn mưa, mặt đường đầy những vũng bùn bắn lên cả mặt nàng ta.
Nước mắt chảy thành dòng, ả run bần bật vì sợ hãi.
Thấy Nguyên Tử Triều đi về phía mình, ả liền ôm chầm lấy y “Làm ta sợ chết khiếp, làm ta sợ chết khiếp.” Trong lúc giao chiến, chiếc mặt nạ đã rơi xuống đất, ngấm nước mưa không còn ra hình thù gì nữa.
Khi nhìn thấy nó, y bất giác nhớ đến Lục Vân Tích nên không kìm được mà nhìn thêm vài lần.
Trong khoảnh khắc nhét nó vào túi áo, y nhận ra nó vốn không thuộc về mình.
Trái tim Nguyên Tử Triều càng thêm kiên định.
Y có thứ mình khao khát, y tuyệt đối sẽ không làm một tên nô lệ hèn mọn cả đời Nguyên Tử Triều cúi xuống bế Triệu Ngọc Nhi lên.
Mặt nàng áp vào lồng ngực y, qua lớp áo mỏng có thể nghe được nhịp tim đều đặn, mạnh mẽ của y.
Hơi ấm từ da thịt y truyền sang người nàng ta, mùi hương nam tính tràn ngập lập tức chiếm lấy trái tim ả.
Ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi đồng tử màu nâu đang nhìn mình chăm chú, tim Triệu Ngọc Nhi đập nhanh một cách vô cớ.
Triệu Ngọc Nhi dụi đầu vào ngực y “Ký Nô, ngươi thật tốt.” Thụy vương đã xuất quân đi trấn áp cuộc nổi loạn của lưu dân, mọi việc trong phủ đều giao cho thế tử xử lý.
Triệu Tĩnh An bị Lục Vân Tích khéo léo từ chối, tâm trạng vốn đã không vui, lúc về phủ lại nghe tin em gái suýt bị đám lưu dân làm nhục.
Dưới cơn thịnh nộ, hắn đã ra lệnh cho binh lính trong phủ tra soát kỹ lưỡng hộ tịch của toàn bộ dân chúng trong kinh thành, nếu phát hiện ra lưu dân thì sẽ giết ngay tại chỗ.
Mấy tháng sau, Lục Vân Tích gặp lại Nguyên Tử Triềụ Trông y phục của y đã tốt hơn rất nhiều, mặc bộ đồ đen của người hầu, thắt lưng cùng màu thêu chỉ vàng, vẻ mặt lạnh lùng.
Ánh mắt sắc bén của y dán chặt vào Lương Tông Hàn đang đứng cạnh nàng, rồi xông vào đánh một trận túi bụi.