Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 129

sống, có lẽ y sẽ không bước đến vị trí như hiện tại.
“Ta không có tông tộc cao quý như đại vương.” Nguyên Tử Triều lắc đầụ “Mẹ ta là người Bắc Mạc, vốn là một thị nữ trong vương tộc.
Một mình người nuôi ta khôn lớn, rất vất vả.
Khi còn nhỏ, ta không có họ.
Ta hỏi người tại sao ta không có họ, không có cha.
Người chỉ nói với ta rằng vua Bắc Mạc Nguyên Dịch yêu dân như con, nên đã đặt cho ta họ Nguyên, làm con của ông ấy.” Nguyên Dịch hơi xúc động “Mẹ ngươi thật không dễ dàng.” Lão bỗng nhớ lại một chuyện cũ từ nhiều năm trước, mơ hồ cảm thấy có phần liên quan, liền hỏi “Hiện tại bà ấy đang ở đâu?” “Mất rồi.” Mặt Nguyên Tử Triều vẫn không hề biểu lộ cảm xúc.
“Người bệnh suốt cả mùa đông, chết vào ngày lạnh nhất.
Ta đã cầm chiếc chăn moi từ trong mộ ra, phủ lên người mẹ, nhưng người mãi mãi không thể ấm lại được nữa.” Nguyên Dịch còn muốn hỏi thêm vài câu về mẹ y thì đột nhiên ngoài cửa có người truyền lời.
“Đại vương, Mạnh Dụ đưa một nữ nhân tới, nói là sủng phi duy nhất của Nguyên Tử Triều, đến đây để khuyên hàng.” Nguyên Tử Triều cau mày, lại là trò gì nữa đây?
Nguyên Dịch thì cười lớn “Mau mời vào thành, cô sẽ đích thân đi gặp.” Trước khi rời đi, lão quay đầu nói với Nguyên Tử Triều “Ta cứ tưởng một người trẻ tuổi như ngươi không biết gì về tình ái, không ngờ lại có nữ tử trong lòng.
Thật là muốn xem thử xem đó là nữ nhân như thế nào mà lại được Ninh Đế độc sủng đến vậy.” Quả thật là một tuyệt sắc giai nhân.
Khó trách có thể làm cho một người lạnh lùng, cấm dục như Nguyên Tử Triều phải độc sủng.
Đó là ấn tượng đầu tiên của Nguyên Dịch khi gặp Lục Vân Tích.
Tuy nhiên, sau một hồi trò chuyện, lão không khỏi cảm thán một lần nữa Trên thế gian này, có gì nguy hiểm hơn một nữ nhân xinh đẹp?
Đó chính là một nữ nhân vừa xinh đẹp lại vừa thông minh.
“Vậy ngươi chắc chắn có thể thuyết phục được Nguyên Tử Triều đầu hàng?” Nguyên Dịch nhìn vào mắt nàng một cách chăm chú.
Ánh mắt của một người không thể nói dối.
Chỉ cần ông quan sát kỹ càng thì chắc chắn có thể nhìn ra được sơ hở.
“Tất nhiên rồi.
Mạnh Dụ đưa ta đến đây, nên ngài đã biết rõ ta có một vị trí nhất định trong lòng Nguyên Tử Triềụ” Thứ Lục Vân Tích có nhiều nhất chính là thời gian.
Nàng từ tốn bưng ấm trà lên, bắt đầu pha trà.
Trước đây, khi còn là một tiểu thư khuê các, nàng đã yêu thích trà đạo.
Sau này, không còn tâm trạng để pha trà nữa, kỹ năng của nàng cũng bị mai một đi ít nhiềụ Nhưng chuyện cần bàn bạc hôm nay không thể vội vã.
Pha một bình trà, có thể từ từ nói chuyện.
Sau khi pha trà xong, Lục Vân Tích rót một chén, đưa cho Nguyên Dịch, rồi nói tiếp “Đại vương muốn thông qua việc thuyết phục Nguyên Tử Triều để có được ba châu ở phía Bắc, nhưng chắc chắn không chỉ dừng lại ở ba châu này.
Điều ngài muốn phải chăng là cả Trung Nguyên.” Không hề dò hỏi cũng không hề chất vấn, đây là một câu khẳng định chắc nịch.
Nguyên Dịch lập tức cảm thấy nữ tử trước mặt cũng có vẻ thú vị.
Lão hứng thú nói “Ngươi nói đúng.
Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi.
Nhân lúc Nguyên Tử Triều và Triệu Tĩnh An đang tranh giành thiên hạ, ta cũng muốn tiện tay bỏ túi một vài thứ.” Trong


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡