Chương 119
từ người khác.
A Ngọc đừng lo, họ chắc chắn sẽ khởi hành từ đây, đã đặt thuyền trống của một người bạn của con, đi Tây Lâm chỉ có con đường biển này thôi.
Vài ngày nữa chúng ta ra bến cảng đợi sẵn, chờ gặp họ thì hỏi thử xem sao.” Lục Vân Tích không biết tin này có phải là tin tốt hay không, nàng cảm ơn A Lâm với tâm trạng nặng trĩụ Nửa tháng nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, nàng lo lắng đêm dài lắm mộng, lỡ như bị Nguyên Tử Triều phát hiện nàng đang trốn ở đây thì sao?
Nàng cũng ngại việc ở lại nhà Phùng bà bà đến nửa tháng trời.
Phùng bà bà thấy nàng có vẻ ái ngại, liền nói trước “A Ngọc, con đừng cảm thấy gánh nặng gì cả.
Trong nhà chỉ có bà và A Thanh thôi, cha mẹ nó đều đi làm ăn xa, đến Tết mới về, thêm một người cũng không có gì to tát đâụ” A Thanh cũng nói xen vào “Đúng vậy đó A Ngọc ca, trước giờ muội không thích ăn cà tím nhưng hôm qua huynh nấu ngon quá, muội còn muốn ăn nữa đó.” Mọi người nhìn A Thanh với vẻ mặt thèm thuồng thật đáng yêu, tất cả đều bật cười.
Trò chuyện một lúc, A Lâm kín đáo nói “Kinh thành lại có tin tức mới, những ngày tháng yên bình của chúng ta có lẽ chẳng còn được bao lâu nữa, e rằng ngôi vị thiên tử sắp thay đổi rồi.” Phùng bà bà dừng công việc đang làm “Có chuyện gì xảy ra vậy?
Tân đế mới lên ngôi chưa đầy một năm, sao lại có biến động rồi?” “Bà ơi, vì nơi này của chúng ta quá hẻo lánh nên quân đội hai bên đều không để ý đến, hoàng tộc Triệu thị của tiền triều muốn phục quốc đã chiếm được U Châu rồi.” A Lâm chép miệng, “U Châu là nơi nào chứ?
Chính là căn cứ địa của tân hoàng khi khởi binh tạo phản, nằm ở biên giới phía Bắc.
Bên ngoài đang đồn rằng hoàng tộc Triệu thị đã nhận được sự hậu thuẫn của người Bắc Mạc, còn cài cắm nội gián trong triều đình, lần này nội ứng ngoại hợp, tình hình có vẻ rất căng thẳng.” Sắc mặt bà Phùng cũng trở nên nghiêm nghị, bà thở dài “Mong rằng những ngày tháng cơ cực dưới thời nhà Thịnh đừng bao giờ tái diễn nữa.” A Lâm cũng thở dài theo “Đúng vậy, năm đó may nhờ có Phong thúc nhà bà nội trượng nghĩa, tích trữ lương thực cứu tế cho mọi người.
Thuế má nặng nề như thế, quanh năm suốt tháng đầu tắt mặt tối mà cũng không giữ nổi một đấu lúa, thật là muốn bức người ta đến đường cùng.” “Ta thấy Nguyên Tử Triều này rất tốt, ta ủng hộ ngài ấy.” Bà Phùng bỗng tỏ ra bực bội như một đứa trẻ, “Giết hết lũ phản nghịch họ Triệu đi, cái thứ ăn cháo đá bát.” “Đúng Con cũng ủng hộ tân đế ” A Lâm và A Thanh đồng thanh hưởng ứng theo bà Phùng, như thể đang khẳng định lập trường của mình.
Mọi người quay sang nhìn Lục Vân Tích “A Ngọc, còn huynh thì sao, huynh vẫn chưa lên tiếng đó ” Từ lúc nghe thấy tên Nguyên Tử Triều, Lục Vân Tích đã chìm vào dòng suy tư.
Hoàng tộc Triệu thị muốn phục quốc, chắc chắn là do hai anh em Triệu Tĩnh An và Triệu Ngọc Nhi chủ mưụ Lực lượng của Nguyên Tử Triều có lẽ không nhiều, không biết y có thể ứng phó được hay không.
Bị gọi tên mấy lần, nàng mới hoàn hồn “Cái gì, bày tỏ thái độ hả?
Về chuyện gì cơ?” A Thanh kéo tay áo nàng, lắc lắc “A Ngọc ca, chúng ta đều thích Nguyên Tử Triều,