Chương 9
thấp giọng hỏi “Có mệt không?
Nghỉ một chút nhé.” “Không mệt.” Cậu thanh niên nói xong lỗ tai lập tức đỏ ửng.
Diệp Tịch Nhan nhìn bốn phía khu biệt thự, trong lòng không chút gợn sóng.
Có tiền thì sao chứ, sức tự vệ bằng không thì chỉ là con cừu non.
Cô nhớ lúc đó, Zombie không nhiều nhưng có rất nhiều thi thể phụ nữ và trẻ em bị treo trên cây, đùi và cánh tay bị gọt sạch sẽ, bên cạnh còn có dấu vết của bếp lửa, xem ra là bị lôi ra khi đang trốn trong tầng hầm rồi cứ thế bị xẻ thịt làm đồ nướng.
Lương thực cạn kệt.
Đồng loại ăn thịt nhau, cùng bình thường thôi.
“Tới rồi sao?” Hứa Vong Xuyên hỏi.
“Đến rồi.” Đường số 7 khu Tường Vi Quân Sơn.
Cạchnan Diệp Tịch Nhan dùng phần mềm di động mở cửa “Bảo mẫu và quản gia đều đã ngủ, anh đi nhẹ chút đừng đánh thức bọn họ.” “Tôi, tôi còn phải đi vào.” “Có hai trăm mét.” Diệp Tịch Nhan leo xuống, sau khi lảo đảo ngã quy lại run rẩy đứng lên, vịn tường gạch thở hổn hển, vẻ mặt cô đơn “Không cần đưa tôi vào nữa, cảm ơn anh…” Nói xong cô móc ra tờ hai trăm tệ, đưa cho anh rồi bảo “Cầm mà bắt xe.” Hứa Vong Xuyên như phải bỏng, rụt ngay tay lại.
Tiền cứ thế rớt xuống đất.
Diệp Tịch Nhan nhíu mày “Sao thế?
Tiền của tôi bẩn sao?” “Không.” Quai hàm Hứa Vong Xuyên khẽ động, chẳng biết giải thích thế nào.
Tiền của ông chủ hàng lưu niệm kia anh còn cầm được, bán chút sức thôi nên không cảm thấy xấu hổ.
Nhưng anh chỉ duy nhất không thể cầm tiền của cô, nếu như có thể, anh còn muốn kiếm nhiều tiền hơn nữa cho cô, bữa cơm Tây mấy trăm tệ kia anh cũng dự định thanh toán, nhưng cô thật sự quá khinh người.
Trước kia anh không hiểu, chỉ biết liều mạng làm việc.
Về sau Diệp Tịch Nhan có nói trên loa phát thanh rằngnanHứa Vong Xuyên, tiền mua pháo hoa để lại cho mình dùng không tốt hơn sao?
Anh ngay cả đôi giày ra dáng cũng không có, sao cứ phải nghèo hèn tỏ ra hào phóng?
Một khắc này anh mới biết, đối với Diệp Tịch Nhan mà nói, tiền mà cô không muốn nhất chính là tiền của anh.
Diệp Tịch Nhan còn đang bận suy nghĩ giả vờ đáng thương thế nào để Hứa Vong Xuyên đi vào nhà cô, định ấp ủ chút nước mắt thì ngay lập tức nhìn thấy Hứa Vong Xuyên đứng dưới ngọn đèn đường vàng mờ, mắt đỏ lên như nụ hoa tường vi chớm nở phía trước.
Con trai đỏ mắt khóc có bộ dạng thế nào?
Cao to như vậy, cường giáng như con trâu, cơ ngực hứng gió lạnh cả đêm giờ đã lạnh đỏ nhưng lại cứ thế đứng ở đó không rên một tiếng.
Hiện giờ anh khóc trong im lặng, lệ quang loé lên thì ngay lập tức cắn răng nhấc tay lau sạch.
“Dù sao, lão tử cũng không cần tiền của cô ” Một chớp mắt kia, Diệp Tịch Nhan quên mất mình còn đang “không đứng dậy nổi”.
Cô ôm lấy anh thật chặt, giọng nói cũng không thỏ thẻ như mèo mà rống to lên “O, Hứa Vong Xuyên, tại sao anh lại khóc?” Lương tâm Diệp Tịch Nhan có hơi đau nhức.
Như bị muỗi đốt, nhanh chóng tiêu tan.
Gió thì lạnh, cơ thể Hứa Vong Xuyên càng ngày càng nóng, hô hấp cũng dần trở nên dồn dập.
Anh cúi đầu nhìn cô rồi ngẩn người, con ngươi như co lại, lông mi ẩm ướt cũng hơi rung động.
Chắc là do bị cô ôm nên căng thẳng khiến toàn thân cứng ngắc, động cũng không dám động.
Phốc.
Thanh niên ngây thơ thú