Chương 7
cô, tay trái bị dao găm cứa vào rất sâu còn đang chảy máu, nhưng hắn vẫn không có dáng vẻ đau đớn gì “Cô một đứa con gái, không ai đi cùng, uống cái rắm.” “Con gái một mình thì, thì… không thể uống rượu sao?” “Con gái bình thường đương nhiên có thể, nhưng cô là con gái bình thường sao?” Nhỏ nhắn mềm mại như đám mây.
Xinh đẹp mỏng manh như thuỷ tinh.
Ngậm trong miệng sợ tan, nhìn trong mắt sợ mất, không uống say cũng khiến người trên đường muốn nổi điên, huống chi là uống đến say khướt?
Cũng do gia cảnh hậu thuẫn, không phải lặn lộn ngoài xã hội.
Nếu không thật không biết chết thế nào.
Diệp Tịch Nhan khóc nấc cả lên, ngẩng đầu nhìn anh.
Cậu thiếu niên đứng ngược ánh đèn đường, mặt tái đi, mồ hôi thấm ướt cả tóc, sáng lấp lánh.
Thân thể trần trụi cường tráng bóng mượt, dưới vùng sáng tối đan xen, hình dạng cơ bắp dần phác hoạ ra khiến người xem phải đỏ mặt.
Mặc quần áo nên không nhìn ra, eo nhỏ, mông vểnh… Kỳ thật dáng dấp của anh cũng không tệ.
Mũi cao mắt sáng, ngũ quan rõ nét, đôi môi cười tự nhiên luôn căng ra, mắt sáng nhưng lòng trắng nhiều hơn lòng đen, bình thường thì lạnh lùng, lúc giận dữ thì nhìn rất ác, thế là che giấu sự đẹp đẽ thanh tú, phối hợp với một thân cơ bắp, tập hợp lại vẫn giống như chó hoang vừa lôi thôi vừa hung ác.
Rồi, quan trọng nhất chính là, hiện tại ai cũng là kẻ hợm hĩnh.
Chung quy mặc áo thun quần cộc cũ bẩn, toàn thân đều viết chữ nghèo thì có đẹp hơn nữa cũng không ai thèm để ý, trong đó có cô.
Ai thích quỷ nghèo chứ.
Cho dù là con quỷ nghèo có dáng dấp không tệ.
Hứa Vong Xuyên nhíu máy, hơi mất tự nhiên “Nhìn cái gì?
Tôi… chỉ có hai bộ quần áo, mặc xong về nhớ giặt sạch trả tôi đấy.” Dịch Tịch Nhan nhìn anh ta không chớp mắt “Hứa Vong Xuyên, anh hoá ra cũng rất đẹp trai.” Cậu thanh niên khẽ giật mình.
Cổ hơi rung động, môi mím chặt.
Giống như đang cười, nhìn kỹ thì lại không phải.
Một lúc sau anh ngồi xổm xuống, nhặt chiếc áo thun rộng thùng thình lau mặt giúp cô, không ngờ lại lau ra một mảng phấn trắng đến dọa người.
“Thật bẩn, mặt của cô sao bẩn thế?” Diệp Tịch Nhan “… Anh nghĩ trước rồi hãng nói thì sẽ chết à?” Bọn côn đồ đỡ nhau chạy.
Giày cũng không cần, quần cũng chẳng kịp xách lên.
Người khác đánh nhau gọi là đánh lộn, Hứa Vong Xuyên đánh nhau gọi là đánh người.
Diệp Tịch Nhan hỏi anh đã đi rồi mà, sao lại quay trở về, có phải đang luyến tiếc cô?
Trong lòng còn có cô?
Hứa Vong Xuyên lắc đầu “Đến gần cửa hàng lưu niệm, ông chủ bảo muốn chuyển kệ hàng nhưng không tìm thấy người, hỏi tôi có muốn nhận không?” Ăn mặc bẩn thỉu, nếu chỉ nhìn qua thì ai cũng nghĩ là công nhân bốc vác.
Anh ta dường như hay bị người ta gọi đi làm việc như thế này nên vẻ mặt không hề gì.
Diệp Tịch Nhan ngơ ngẩn “Anh chuyển à?” Cậu thanh niên móc túi quần sau lấy ra một tờ năm mươi tệ nhăn nhúm, đưa cho cô nhìn “ Nói đùa, chỉ hai cái kệ với ngăn tủ mà được năm mươi tệ đó.” Vừa xong, đang định đi ăn tô mì thì nghe thấy tiếng kêu cứu mạng của cô.
Diệp Tịch Nhan … “Cho anh 100 tệ, đưa em về nhà đi.” Hứa Vong Xuyên nghĩ ngợi, chậm chạp lắc đầu “Không được, tôi đã có bạn gái, Hiểu Thi biết sẽ tức giận, nên chỉ đưa cô đến