Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

Tử chìm đắm trong nụ hôn của anh, màn dạo đầu quá dài khiến hai mắt cô đã bắt đầu mơ màng.
Hai tay cô chu du trên người anh, dần dần, anh mượn luôn bàn tay cô để cởi bỏ quần áo của mình.
Vật nam tính đội thẳng đáy quần lót lên, thấm ra chút dịch khiến trên vạt vải hiện ra một vết thậm màu hơn hẳn.
Giang Ngôn vội vàng đỡ nó cọ vào đùi cô hai cái, sau đó đặt ngay trước cửa vào.
Lâm Hạnh Tử càng cảm thấy trống rỗng hơn, “Giang Ngôn…” Một tiếng gọi này khiến máu trong người Giang Ngôn như muốn phun trào, linh hồn bị kích thích quá sức dữ dội.
Anh khát khao đã bao ngày, kiên nhẫn làm đủ màn dạo đầu, mà vài giây này lại không thể chịu nổi, anh nhắm đúng chỗ rồi hạ thắt lưng đẩy mạnh một cái vào.
Bàn tay to nắm lấy thắt lưng cô kéo mạnh vào lòng, như thể muốn đưa cô nhập vào làm một với anh.
“Anh…”, cô co cứng người, không biết là muốn chống cự hay đón nhận, “Đồ thô lỗ Anh…a…từ từ… em… dừng lại…” Anh thậm chí còn chẳng cho cô thời gian để thích ứng, cứ thế ôm cô mà chuyển động, nghiền nát những tiếng kêu hờn dỗi của cô.
… Lâm Hạnh Tử là con gái một, bất kể là ở nhà nội hay nhà ngoại cũng đều là em út, vậy nên luôn được cưng chiều hơn hẳn.
Xấp xỉ tuổi cô có Lâm Tang và cậu em trai sinh đôi ra sau nửa tiếng – Lâm Kha.
Năm lớp Mười, Giang Ngôn học cùng lớp với hai chị em họ.
Học cùng ba năm, nhưng tới tận năm lớp Mười hai, anh mới được gặp cô em họ Lâm Hạnh Tử mà họ thường xuyên nhắc đến.
Kỳ nghỉ hè sau đợt thi vào cấp Ba, Lâm Hạnh Tử đòi Lâm Kha đạp xe đưa đi chơi, kết quả là một đứa ngã gãy tay, còn một đứa gãy chân.
Đến tận khi khai giảng, cả hai vẫn còn phải bó bột.
Ở giữa khu lớp học và cổng trường có một đoạn cầu thang gần trăm bậc.
Giang Ngôn nhận được điện thoại ra đón Lâm Kha, ra đến nơi, Lâm Kha lại hào phóng nói, “Người anh em, cậu cõng em gái tôi đi, để cho nó nhảy lò cò vào đến lớp thì mai tôi xuống lỗ yên nghỉ luôn mất.” Lâm Hạnh Tử biết Giang Ngôn là bạn của anh mình, cũng là học sinh của mẹ mình, vì thế không hề khách sáo, nghênh ngang sai anh ngồi xổm xuống, hai tay quàng qua cổ anh rồi ngả cả người vào lưng anh.
Sáng tháng Chín trời nóng, tà áo đồng phục ướt đẫm mồ hôi dường như có thể phác họa ra đường cong nhấp nhô trước ngực cô, anh mơ hồ có thể tưởng tượng ra hình dạng của khối tròn mềm mại đó bị ép xuống thế nào, vốn định bảo cô đừng đung đưa chân nữa, nhưng lời nói lại như nghẹn trong cổ họng.
Từ một lần cõng này, thành kéo dài đến tận hai tháng.
Anh học lớp Mười hai, lớp học cách dãy nhà của khối Mười một khoảng sân tập thể dục, có hôm cô giáo dạy quá giờ, anh đến muộn là cô sẽ bực mình, lúc thì kêu chân đau, lúc lại bảo khát nước muốn uống Coca lạnh.
Trong trường không có căng tin, anh phải chạy ra ngoài mua, mua xong còn phải mang lên tầng chín cho cô, vậy mà cô lại bảo Coca nhiều đường dễ béo, anh lại lóc cóc đi mua sữa chua.
Bất kể là tám năm trước khi còn ở trong trường, hay là sau khi đã trở thành vợ chồng vì một tình huống ngớ ngẩn, Giang Ngôn vẫn luôn vô cùng bao dung với Lâm Hạnh Tử, cô nói gì cũng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡