Chương 5
cả ga giường, mà Lâm Hạnh Tử vẫn còn ngồi trên sô pha, mỗi một app trong di động đều mở rồi tắt một lần.
Chỉ có một phòng ngủ.
Cũng chỉ có một cái giường.
Điều hòa hẳn là đã dùng nhiều năm, tiếng máy phát ra khá to.
Xung quanh là những hộ gia đình sống san sát nhau, vẫn chưa quá muộn, nhà nào cũng sáng đèn.
Từ trong nhìn ra ban công là có thể thấy bộ đồ lót đen đang bị gió thổi lắc lư.
Cuối cùng Giang Ngôn cũng xong việc, anh ôm một cái gối ra, “Anh chỉnh điều hòa lên một chút rồi đấy, cẩn thận cảm lạnh.” Lâm Hạnh Tử bỏ lại một câu “Tùy anh.”, sau đó lê dép loẹt quẹt vào phòng ngủ.
Giang Ngôn chưa ngủ, cô vừa gọi câu đầu tiên là anh đã nhanh chóng ngồi dậy đi tới trước cửa, “Sao thế?” Trong lòng Lâm Hạnh Tử vốn đang đầy bực bội, lăn qua lộn lại trên giường, mãi mới thấy hơi buồn ngủ, nhưng muỗi cứ vo ve bên tai làm cô khó chịu vô cùng, “Có muỗi ” Giang Ngôn bật đèn đi vào, liếc mắt một cái đã thấy trên đùi cô có mấy nốt muỗi đốt, đỏ cả một mảng da.
Giang Ngôn lấy cái vợt muỗi từ trong ngăn kéo ra, bật lên rồi ngồi xuống đuôi giường, “Em ngủ tiếp đi.” Lâm Hạnh Tử không thèm để ý đến anh, quấn chăn trở mình.
Anh dùng bàn tay đầy vết chai do thường xuyên cầm súng nhẹ nhàng xoa lên cẳng chân nhẵn nhụi của cô, không chỉ không giúp cô đỡ ngứa, mà còn khiến cô càng phiền loạn hơn, không nhịn được, cô duỗi chân đá anh một cái, bảo anh tắt đèn đi.
Giang Ngôn liền tóm lấy cổ chân cô.
“Anh lên ngủ nhé?” Lâm Hạnh Tử hừ khẽ, “Đừng mơ, anh nghĩ hay quá đấy.” “Vốn đang nhịn được…” Giọng Giang Ngôn đủ thấp, đủ mơ hồ, Lâm Hạnh Tử không nghe rõ anh nói gì, địch bất động, cô cũng bất động, nhưng bàn tay vốn đang nắm cổ chân cô bỗng lẳng lặng lần theo cẳng chân cô đi lên.
“Anh làm gì đấy?”, Lâm Hạnh Tử phản ứng cực mạnh, vừa đẩy vừa đạp, khiến ván giường bắt đầu cót két kêụ Chiếc áo phông trên người cô, từ lúc cô nhấc chân đá vào vai Giang Ngôn là đã bị cuộn lên đến ngang thắt lưng, bên trong chẳng mặc gì cả.
Giang Ngôn ứng phó với tính tình của cô vô cùng thành thạo, vừa cười dỗ dành cô “Khương Khương, nhà này cách âm không tốt đâụ”, vừa cúi đầu hôn cô.
Cô ngoảnh hết bên này đến bên khác trốn tránh, đôi môi anh liền rơi xuống cổ cô, hàm răng khẽ nghiến làn da cô, cho đến khi nghe thấy cô kêu đau mới thoáng nhả ra.
Anh lần theo dấu răng hôn dần lên trên, để lại những dấu vết ướt át.
Lâm Hạnh Tử tức tối mắng anh, anh liền nhân cơ hội đưa lưỡi vào miệng cô, một bàn tay nhấc vạt áo phông nhăn nhúm lên, vuốt ve từ thắt lưng chầm chậm đi lên, nhẹ nhàng ôm trọn bầu ngực mềm mại, mà giọng của cô cũng bất chợt nhỏ dần.
Anh không có động tác tiếp theo, chỉ có điều, cảm giác tê dại vào khoảnh khắc ngón tay anh quét qua đầu ngực như bùng nổ tựa pháo hoa.
“Ưm…”, một tiếng rên rỉ tràn qua kẽ răng, châm ngòi lửa giữa đêm khuya.
Lâm Hạnh Tử xấu hổ, thầm mắng Giang Ngôn là đồ khốn nạn, cắn chặt răng hất bàn tay đang bị anh đè trên gối ra, rồi chống lên ngực anh.
“Sô pha thoải mái lắm, ra ngoài mà ngủ.”, cô hụt hơi, từ cuối cùng nghe mềm mại hẳn, giận dỗi mà như đang làm nũng.
Giang Ngôn bật cười, anh thuận đà nâng